Bạn vừa đọc xong một truyện cực hay muốn giới thiệu cho nhiều người cùng đọc, hoặc vừa bỏ một mớ thời gian oan uổng ra đọc một truyện cực dở, muốn cảnh báo mọi người đừng nhảy hố.... Mời bạn viết cảm nhận, đánh giá, spoil, trích đoạn vào đây để mọi người có thêm sự tham khảo khi chọn truyện đọc.
add

visibility star

Đề cử mạnh!

Main cơ duyên xảo hợp trở thành Liệp Sát Giả của Luân Hồi nhạc viên, xuyên qua các thế giới diễn sinh khác nhau để hoàn thành nhiệm vụ, cùng với tiêu diệt các Khế Ước Giả vi phạm được nhạc viên chỉ định. 

Các thế giới trong truyện được diễn sinh ra từ các bộ Manga, Anime nổi tiếng (One Piece, Naruto, AOT, Akame ga kill,....) Tuy nhiên cũng có 1 số thế giới thí luyện sinh tồn đặc biệt do tác giả sáng tạo ra cũng hay và hấp dẫn không kém.

Các nhân vật trong truyện dù là thuộc diễn sinh thế giới hay Khế Ước Giả của Luân Hồi nhạc viên đều vô cùng cáo già, không có chuyện chỉ cần main đến là bị hạ thấp IQ, main bị hố bởi các nhân vật đó không chỉ 1 lần. Ngoài khoản đó ra, nhân vật phụ trong truyện đến dần những thế giới sau không có 1 ai hiền lành cả, phái nữ trong bộ truyện cũng hung mãnh không kém, chẳng hề có bình hoa, vì bình hoa đã bị giết ở những thế giới trước đó rồi.

Main trong truyện không thuộc dạng thông minh thiên tài nhưng biết tăng điểm mạnh của mình bù đắp cho điểm yếu. Hắn luôn lý trí, đặt lợi ích bản thân lên hàng đầu, không bị sắc hay lợi làm mờ con mắt. Trong bộ truyện cũng không có nữ chính, mà tập trung đến quá trình trở nên ngày càng mạnh hơn của main. Đây cũng là 1 điểm hay của bộ truyện.

Chấm điểm: 4,5/5

P/s: Truyện chưa hoàn nhưng cũng hơn 2000c rồi, các ae yên tâm nhảy hố

 

 

Bộ này và bộ đấu phá thương khung là 2 bộ tu tiên đầu tiên mình đọc khi dấn thân vào thể loại này. Đọc cách đây mấy năm rồi nhưng vẫn nhớ rõ nội dung của truyện. Đến bây giờ vẫn thấy 2 bộ tu chân này rất hay, tiếc là không thấy có người đọc mấy. Chân linh cửu biến lúc đầu mình đọc bên trang truyenfull, sau trang đấy không dịch hết mình đành phải tìm convert đọc tiếp. Đấy là lần đầu tiên đọc convert, từ đấy một đi không trở lại, giờ thì chỉ thích đọc truyện cổ đại convert thôi, truyện dịch lại ko thích, cảm thấy ko đúng vị, không đủ "cổ". Đấu phá thương khung thì bắt đầu từ truyện tranh trang thichtruyentranh, vẽ quá đẹp truyện quá hay ko nhịn đk phải tìm truyện chữ đọc tiếp. Đến bây giờ vẫn vô cùng thích nam chính 2 truyện này. Không xét đến thiên phú kì ngộ linh tinh, nam chính đều thông minh, làm việc cẩn trọng, thận trọng, trọng tình trọng nghĩa. Truyện rất hay và cuốn hút. Mình viết review này khi cách ít nhất 3 năm sau khi đọc, lúc này " tâm cảnh" đã khác xưa rồi, tự nhận lên đk nguyên lão cấp bậc rồi, mình vẫn cảm thấy 2 truyện này rất cuốn hút, hi vọng các bạn sẽ đọc thử xem. Đấu phá thương khung thì còn có nhiều bạn ko thích kiểu tom sue - nhưng tác giả viết rất tuyệt, chứ chân linh cửu biến thực sự được coi như chung tình rồi, ngôn tình cũng rất ít.

Đề cử.

Đề cử, một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước và rất "ngon miệng" =)))). Thật sự mình rất muốn đọc thêm những truyện nào như bộ này, rất bình yên, không có kẻ ác, không có mưu kế, chỉ có những mảnh ghép nhỏ trong một bức tranh lớn. Nhân vật chính - kẻ gầy nhất trong nhà =)))), được hệ thống trợ giúp nhưng cũng không phải một bước lên tiên, mà phải tự bản thân trải nghiệm, sửa chữa những món ăn. Đọc truyện này nhiều cảnh rất cảm động, nhưng không kém phần hài hước, cách viết và mô tả của tác giả rất tếu, nhiều lúc cười mãi không thôi. Truyện không ngựa đực, chỉ 1x1, nhân vật phụ trong đây cũng cực kỳ đặc sắc, mong rằng tác giả giữ vững phong độ. 

P/s: Nhân tiện có ai còn biết bộ nào êm đềm bình yên và hài hước như bộ này không, giới thiệu cho mình với, xin cảm ơn.

Bộ Sủng Vật Thiên Vương (Giai Phá) đọc mấy trăm chap đầu cũng dễ thuơng lắm. Tiếc là từ khi nv mỹ nhân ngư xuất hiện thì mình thấy truyên mât "duyên" rồi thì phải 😐. Truyện đang on going, khi nào complete mình sẽ lật vài chap cuối để suy xét có đọc tiếp ko.

E định nhảy hố này mà k biết tình hình ai cho e xin review với thấy cmt k ai cmt lun, làm có chút hoang mang k dám nhảy hố

mình đọc mỗi chương cuối thấy happy end nhưng mà toàn thấy tên nhân vật mới còn tất cả các nhân vật nữ ở đầu truyện không được nhắc đến trong đại kết cục có khi trong diễn biến cốt truyện những nhân vật đó phát triển theo hướng khác rồi chết,đi theo thằng khác,bị rape hay ntr chẳng hạn có thể lắm nhưng nói chung chưa đọc từ đầu nên cũng chỉ là suy đoán thôi nhưng không thấy nhắc đến thì khả nămg đó là rất cao

Ý tưởng mới mẻ, khá là thú vị, chưa thấy main có dính dáng tới não tàn trang bức các loại. Nhưng mà nói thật là tác giả liếm liếm Tàu khựa nhiều quá =_= . . . Thế nên ko bảo đảm là tương lai truyện sẽ có hay ko xu hướng yy tự sướng Đại Háng phát triển đâu.

Còn nữa, tính cách nhân vật quá thản nhiên, này cũng ko có gì ko tốt. Chỉ hy vọng là sau này nếu có tình tiết cao trào gay cấn gì đấy, tác giả ko cần gắng ép nhân vật bảo trì cái tính cách này thôi, phập phồng lên xuống mới thú vị sao 😌

Ách . . . !!! Ta rút lại lời nói.

Truyện này quả thực là 1 cái hố mà, mới đc có mười mấy chương mà tác giả đã đem truyện viết loạn thất bát tao lên rồi. Cùng lúc gia nhập quá nhiều nguyên tố, cũng đào 1 đống hố, mà bản thân thì lại khống chế ko đc tình tiết, đem truyện viết nát nhừ. :<

Còn nữa, ta đoán ko sai mà, cái kiểu mà tác giả liên tục ko dứt liếm liếm ton hót Trung Hoa thì dễ khả năng biến yy não tàn văn lắm. Đấy, vừa thấy dính đến quốc gia khác là mạnh mẽ chụp mũ, hàng trí, đem thiên hạ đều coi làm phản diện. Mà đứng mũi chịu sào đương nhiên là ông bạn hàng xóm Nhật Bản rồi 😆😆😆

@kienboma: khổ thế nhỉ, Nhật Bản h khác rồi chứ có như phát xít xưa đâu mà cứ nhớ mãi nhỉ😅

@uyen-nguyen: Tại bên Trung từ xưa họ coi thường những nước nhỏ xung quanh, lúc nào cũng coi mình là thiên hạ trung tâm, bốn phía đều là man di hoang dã. Nhưng mà tới thế chiến 2 thì bị cái nước bé tí mà họ coi thường là Nhật Bản hung hăng dẫm đạp giày xéo dưới chân. Lúc đó thì chỉ có nhẫn nhục chịu đựng, giờ vươn cao rồi tất nhiên ko nuốt đc cục tức đó, phải quay lại tìm mặt mũi rồi 😏😏

Còn nguyên nhân khác là ban lãnh đạo bên Tàu họ muốn xây dựng 1 hình tượng phản diện giáo tài, lấy này để ngưng tụ trong nước đoàn kết, cùng chung kẻ thù, dời đi các mâu thuẫn trong quốc nội. Như vậy còn gì tốt hơn là cái đối thủ sẵn có là NB chứ, coi như vật tẫn kỳ dụng sao :))))

@kienboma: Oh ra vậy, thanks bạn thông não😅, tội anh hàng xóm Nhật Bản hen, lúc nào cũng bị nói😅.Mà cũng 1 phần do bên Trung chứ bộ, nhớ mang máng là lính Trung lúc đó nhiều người hơn ( Nhật Bản ít lính hơn ) nhưng ham sống sợ chết ( tại lúc đó Nhật Bản hăng máu quá mà ) bonus thêm là người đứng đầu vô dụng, nên mới để Nhật Bản thừa cơ, chứ nếu mà giỏi thì làm j Nhật Bản hoành hành như thế chứ, cũng có thể đuổi Nhật ra lãnh thổ, bó tay thiệt😌

P/s: Khúc cuối tui copy của bạn nào đó ko nhớ rõ nữa, lúc đó có nhớ mang máng coi bộ truyện khá hay nhưng lại  bôi nhọ nhiều nước quá( nhất là Nhật Bản) nên có 1 bạn nói thế đấy

@uyen-nguyen: tại vì cái triều đại nhà Thanh, người Mãn họ đánh gãy sống lưng người Hán rồi, mấy trăm năm tự coi mình như nô tài cho người Mãn Châu thì bảo sao chả ham sống sợ chết. Còn chưa kể đám người Mãn cũng chỉ là 1 đống tham hưởng vinh hoa phú quý, chiếm đc TQ 1 cái là sa đoạ ngay, bắt đầu vươn tay tham nhũng hối lộ rồi hít thuốc phiện các thứ ... 

Trc khi bị liên quân 8 nước xâu xé, cái nước Trung Hoa lúc đó đã phế đi rồi, sau bị biến nửa thuộc địa nửa phong kiến thì càng phế. Đến cái thời Dân quốc hơi khá khẩm lên 1 tí, có chút lòng yêu nước thì Nhật Bản lại đụng ngay họng súng, bảo sao mà ko nhớ kỹ cơ chứ :)))))

@kienboma: à ra vậy, thanks bạn😄, tại mình ko có đọc lịch sử Trung nên mình ko biết, chỉ biết sơ sơ mấy vị đế nổi tiếng thôi, chứ mình ko thâm nhập lắm🤣

Văn phong thì cũng đc, nhưng mà có 1 vấn đề. Đó là nội dung giữa các chương nhảy cách hơi nhiều, ko biết là do tác giả ko biết miêu tả 1 ít tình cảnh hay là do cố ý cắt bỏ chỉ nói trọng điểm. Nhưng mà đọc thi thoảng thấy hụt hẫng lắm, muốn xem đoạn cao trào mà tác giả cứ thế lược qua, ngay cả kết quả còn chẳng có đã tới phân cảnh khác rồi ☹️☹️

Còn 1 cái nữa là tác giả chú trọng phần giả thuyết tác chiến quá, đôi khi miêu tả còn kỹ càng hơn trong hiện thực. Mà truyện này thuộc thể loại làm ruộng chiến tranh lưu, cái giả thuyết tác chiến đó chỉ là để main rèm luyện sức chiến đấu vs kinh nghiệm thôi, hiện thực phát triển mới là mấu chốt chứ.

Cuối cùng 1 điều, main ko sớm thì muộn cũng sẽ quay về Địa Cầu, phát triển thế lực, chiếm cứ có lợi địa vị, đánh cuối cùng Boss ... cái này kết cục là tác giả chính mình kịch thấu trc, chạy trời ko khỏi nắng rồi. Nhưng mà theo ta thấy thì truyện này tác giả để main ở lại dị giới phát triển tranh bá thì hay hơn. Về Địa Cầu ta sợ tác giả ko chiếu cố tốt đc cho cả hai bên, viết viết cuối cùng đem quyển sách viết loạn lên thì thôi xong :> (chủ yếu là cách viết của tác giả ta thấy ko đáng tin cậy cho lắm, tuy hành văn ko vấn đề nhưng bố cục ta ko yên tâm tác giả :)))))))) )

Đem đêm

Miêu Nị

luongtoan

visibility12539 star 6

Khi ảo tưởng bị hiện thực đánh vỡ TAT

2 lần đọc truyện nam sinh, lần đầu gặp phải ngựa giống, tránh được ngựa giống thì gặp được ông tg ntn đây.

Xem phim Tương dạ thấy nhiều bạn nhắc đến thân phận max ngầu của Tang Tang (nu9) là Hạo Thiên, cốt truyện thấy hứng thú nên mình tìm đọc truyện. 

Ban đầu đọc mình thấy cũng ổn, sau sốt ruột next luôn đến đoạn HT xuất hiện. Nhưng mình bắt đầu bị sét đánh từ đây và sẽ không quay lại đọc nữa. Lúc nu9 là TT thì vừa đen, gầy, hình như xấu. Sau quay về là thần thì CAO TO, RẤT BÉO, TRẮNG, nam9 còn từng nx là RẤT GIỐNG MỘT CON PHÌ HEO. Nên bạn có thể tưởng tượng là như thế nào rồi đấy 😡😡😡. Nguyên văn đây:

《Hắn có chút khiếp sợ, bởi vì cái kia thân ảnh rất cao lớn, so tầm thường nam tử còn muốn cao lớn, hơn nữa sân phơi thượng nữ tử rất béo, đã vượt qua đẫy đà phạm vi, chỉ có thể dùng béo tới hình dung.
Nàng ăn mặc một kiện rất mỏng phồn hoa thanh y, nhai hạ có gió thu nhẹ phẩy, lại phất bất động chút nào, bởi vì vật liệu may mặc bị nàng đầy đặn thân thể banh cực khẩn, gắt gao mà dán ở trên người, đường cong khoa trương mà phồng lên.》

Không phải mình chê xấu, mà hình tượng đấy quá không hợp vs tưởng tượng khí chất của một vị thần trong đầu mình 😤, mà thấy giống *** hơn

Đem đêm

Miêu Nị

luongtoan

visibility12539 star 6

còn làm truyện này không vậy,cho mình xin link.truyện mình thấy rất hay,mình nghĩ truyện này nên đọc

1. Hãy bình luận ở dưới truyện, khi review thì người đăng sẽ không nhận được bất cứ thông báo nào về việc xuất hiện review. Hơn nữa khi review hãy phân tích rõ tại sao bạn khen, chê truyện này hoặc nêu nội dung làm bạn tâm đắc trong truyện chứ đừng làm loãng review.

2. Ở cuối giới thiệu truyện, trên hàng nút chức năng có một link xanh xanh được hiển thị là "Liên kết nhúng". Hãy click vào đấy trước khi xin link.

Tác giả cảm nghĩ 

"Ta thường xuyên làm phi hành mộng, ta ở trong mộng là vô địch, không có địch thủ, lên trời xuống đất không gì làm không được, muốn đi nào liền đi đâu, muốn làm gì liền làm gì, ta ở trong mộng đi qua trường thành, đi qua Chomolungma, đến vũ trụ trung bay lượn quá, đi biển sâu du lịch quá ( ta cho rằng đây là tiểu thuyết xem nhiều sau kết quả, bởi vì trong hiện thực ta chưa từng tới này đó địa phương, chỉ có ở tiểu thuyết tới quá ).
Nhưng tỉnh lại thời điểm chỉ biết cảm thấy hư không, bởi vì trong mộng cường đại nữa, lại vô địch, hiện thực vẫn là giống nhau khổ bức.
Cho nên có khi sẽ đi nhìn xem một ít thúc giục nước mắt điện ảnh, manga anime, cảm thụ một chút thống khổ, nhìn xem những cái đó sáng tác chữa khỏi, đọc làm trí úc tiểu thuyết.
Cuối cùng, sẽ phát hiện chính mình có thể tìm được một cổ lực lượng, cũng dần dần lý giải thế giới này, ở thế giới này, thuận buồm xuôi gió người rất ít, đại bộ phận người đều là gian nan mà đi tới, thống khổ mà đi tới, cô độc mà đi tới, dùng mấy chục năm như một ngày kiên trì mới mại hướng thành công.
Vận khí tốt người dù sao cũng là số ít, hơn nữa, vận khí tốt người cũng không nhất định thuận buồm xuôi gió, không ai là có thể thuận buồm xuôi gió.
Vui sướng khôi hài đích xác có thể cho người thả lỏng tâm tình, nhưng cô độc, thống khổ lại có thể cho nhân lực lượng, có thể làm người tiến bộ.
Sinh với gian nan khổ cực chết vào yên vui, hy vọng cảm nhận được sinh hoạt thống khổ chư vị có thể ở trong sách tìm được đối kháng hiện thực lực lượng, sau đó cường đại, sau đó tiến bộ, sau đó đi tới, sau đó thành công.
Cuối cùng nói một chút cốt truyện, một ngàn năm phát triển sắp kết thúc, theo sau chính là hai ngàn năm viễn chinh, từ nơi này bắt đầu, chuyện xưa phong cách khả năng liền sẽ thay đổi."

cảm nghĩ rất hay, m sẽ thử đọc để xem ntn

Truyện hay mà bị lỗi từ chương 128, không biết mần sao để mừ bổ sung từ 128 về sau.

Truyện đầu tay của tác giả Giang Hồ Tái Kiến, bút pháp còn khá non so với "Vạn cổ đệ nhất tông" nhưng xem cũng thấy khá mới lạ cấu tứ không trùng lặp nhàm chán như những truyện khác. Cứ y như khuôn mẫu trọng sinh vào phế vật sau đó từng bước không sợ mà gây thù hằn rồi thì giết dần đến boss vàng sau đó tu hành chánh quả. Thể loại truyện đơn điệu như thế này nổi bật nhất là Già Thiên, đấu phá thương khung,.... và 1 lô truyện tương tự mà nhớ ko nổi tên nữa.
Riêng tác giả viết truyện lại không đi lầm vào con đường nhàm chán này. Truyện có main và các nhân vật xung quanh hết sức là hài hước kỳ hoa rất nhiều nhân vật tưng tưng kiểu như Chu Bá Thông. Ngoài ra truyện có 1 đặc điểm mà chỉ có truyện "Kiếm động cửu thiên" cửu kiếp kiếm" mới có là trong suốt chiều dài bộ truyện, không phải chỉ có main 100% mà trong đó được cắt ghép có đồng bạn huynh đệ của main cùng bước vào con đường chánh quả. 

Ngoài ra tác giả còn có 1 lối viết văn ít thấy ở truyện khác là "mộng chương" đọc xong 1-2 chương xong thì tác giả cho nhân vật tỉnh lại trong mộng làm đọc giả phải đính chính reset lại tình tiết vừa đọc chỉ là mộng.

 

visibility13.7K star53 15

add
add