Bạn vừa đọc xong một truyện cực hay muốn giới thiệu cho nhiều người cùng đọc, hoặc vừa bỏ một mớ thời gian oan uổng ra đọc một truyện cực dở, muốn cảnh báo mọi người đừng nhảy hố.... Mời bạn viết cảm nhận, đánh giá, spoil, trích đoạn vào đây để mọi người có thêm sự tham khảo khi chọn truyện đọc.
add

visibility star

Chào các bác, em đã trở lại rồi đây. Đến giờ mới có rv là do đọc truyện này cũng không ngắn.

Văn phong rất hay và chi tiết, miêu tả công ... kĩ càng, tỉ mỉ, không lằng nhằng khó hiểu.

Nội dung 100 chương đầu đánh giá sơ bộ là ổn.

Thụ không xuyên mà là bị bệnh nặng nên muốn đông lạnh cơ thể. Thật ra vì thế nên thụ không khác xuyên không lắm. 

Tuy nhiên, thật sự cảm giác công được đặt giả thiết hay nhưng vào việc thì lại phế. Những lần cao trào đa số toàn là đến chậm một bước hay để thụ phải giúp. 

Tác giả cho xuất hiện mấy nam phụ lận, nam phụ thứ nhất cả đời đau khổ chết trong biển lửa. Nam phụ thứ 2 tác giả bảo tình cảm với thụ không phải là yêu ... nhưng tình tiết như kiểu thanh mai trúc mã vậy.

Hỗ sủng nhảy thoải mái, công thụ đều hi sinh vì nhau. 

Mình chỉ đọc khoảng 100 chương vì well, dù sao mình vẫn là thiên về công khống. Do đói truyện quá nên mặc kệ đúng sai. Dù sao mn yên tâm, khi đánh giá truyện đều đánh giá khách quan (Mà có chủ quan thì nội dung trong truyện kể ra là thật, các bác đọc là biết có nên nhảy hố hay không ?)

Nhưng lý do chính là vì mình thấy sau 100 chương đó thì bắt đầu rắc rối, kiểu các thế lực trộn lẫn rồi mưu mô. Một phần là do công với thụ không xử lý hết được rắc rối ngay từ đầu nên để rắc rối sinh rắc rối.

Có một số bug tác giả cho vào để tạo cơ hội cho tuyến tình cảm giữa công và thụ hay làm bật hào quang thụ, làm nhẹ đi hành động của công (Rõ ràng đói khát chỉ có ăn thịt mới sống được mà lại bảo tự uống huyết, có lẽ tác giả thấy người đọc phản ứng hoặc không nỡ nên thay đổi.)

Chuyện có yếu tố máu me, thí nghiệm trên cơ thể người, tình tiết gây ức chế (đi sâu vào chính trị thì cái này là đương nhiên).

Từ giờ không thấy có cho điểm là vì em không biết nên cho điểm thế nào nhé.

P/s : Em đi rv truyện được 145 thanks rùi nè

 

 

Wtf tui không hiểu chuyện gì đang xảy ra luôn vậy á. Cái kết cứ như kiểu tác giả không muốn truyện thành thái giám nên cố cường kéo kết truyện thành HE dậy đó. Tình cảm công thụ cực kì nhạt nhòa, nếu tác giả không ghi CP rõ ràng trên văn án thì tui tưởng là truyện np or vô CP😑 mới đầu tranh giành tình cảm thì học đệ còn có hint hơn cả công cơ nhưng đến cuối thì tác giả cho học đệ mất tích để khỏi ngáng đường 😑😑😑 thụ nhân thiết vạn nhân mê đã là nam thì sẽ gay và thích thụ trừ phi da đen và xấu🙂 còn lại sẽ đc tỷ tỷ phấn, mẫu thân phấn, ca ca phấn, ba ba phấn, đệ đệ phấn cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa. Chưa kể đến cuối phiên ngoại còn cho 2 thằng nam phụ trọng sinh làm cái ghềeeeeee!!!!!!! Đã vậy trọng sinh làm lại từ đầu còn định giành lại thụ cơ, rốt cuộc tác giả định gán CP một cách cực kì miễn cưỡng và phiên ngoại có lẽ cho OE cơ. 

 

Truyện đánh giá 3/5 đọc không cần não được cái vả mặt cũng sảng, nếu đọc về giới giải trí ko tình cảm thì oke.

 

 

thấy văn án lạ nên đọc thử, nhưng ko ngờ tác giả vik khá tốt, xem như ôn lại thơ ấu về superman, nhưng ở 1 góc độ khác, con ng hơn, thực tế hơn, tình cảm hơn. Tuy vẫn còn nhìu lỗ hỏng nội dung hơi rời rạc nhưng ko quá nghiêm trọng, vẫn chấp nhận đc. Quan trọng nhất là tác giả biến superman từ 1 lý tưởng thần thành 1 'bình phàm' thần, tuy vẫn anh hùng, vẫn cứu thế, nhưng vẫn chôn 1 nguy cơ sa ngã nên cần 1 ng giám thị dẫn dắt an ủi (thụ)

Đánh giá: 8/10

 Bộ này hay lắm nè, nó thiên về tuyến tình cảm, chọc đúng đủ điểm manh, điểm G của mình luôn. Cực kỳ thích tính cách công và thụ, và cả các tình tiết trong này nữa.

Có thể nói khi thụ gặp công, công đã hoàn toàn hắc hoá rồi, một cậu nhóc u ám luôn bị ám ảnh bởi sự tồn tại của bản thân là 1 tội lỗi, cả người luôn tràn ngập lệ khí, bạn bè nói “Giống như hắn chỉ vì việc gì đó mà miễn cưỡng sống mà thôi”. Phải, công sống là vì trả thù, có khi nếu thụ không xuất hiện thì khả năng là công trả thù xong thì sẽ tự sát luôn ấy chứ.

Ban đầu gặp thụ, công nói công không ưa thụ, bởi thụ chỉ là một cậu ấm nhỏ đơn thuần vô lo vô nghĩ, ngu xuẩn giống như công của ngày xưa vậy. Nhưng khi tiếp xúc, công mới dần khám phá ra thụ, thụ vô lo vô nghĩ nhưng không phải là một tên ngốc.

Vì tình tiết “hút máu” mà tác giả xây dựng ấy, nó hoàn toàn “cứu vớt” công.

Công dùng tất cả thủ đoạn để đào 1 cái hố, muốn thụ cần mình, ỷ lại mình và sẽ không rời bỏ mình. Rồi chính công lại tự nhảy vào trong cái hố ấy. Công dành hết suy nghĩ, tình cảm, tâm trí dồn vào một mình thụ. Nhìn bề ngoài thì có vẻ cường thế đấy, nhưng thực chất thì lại là phái bị động.

Cái mình thích nhất chính là tính cách công thụ. Thụ thông minh lắm ấy, biết tinh thần tâm lý công có vấn đề, cậu ấy hoàn toàn chiều chuộng công, mỗi lần chỉ cần phát hiện công trở nên bất an thì sẽ dùng hết tình cảm để xoa dịu, tuyệt đối sẽ không bao giờ để một xíu “hiểu lầm” nào xảy ra cả. Còn công thì biết mình là kẻ cố chấp, hắc ám, chiếm hữu dục cao nhưng ban đầu cũng cho thụ cơ hội lựa chọn, chứ chả phải như mấy kiểu “vì ta hắc hoá nên ta phải ép ngươi chỉ có thể ở bên ta”. Và tất nhiên thụ vẫn lựa chọn công. Cả hai sủng nhau ngọt lắm, ngọt muốn rụng tim luônnn💜💜💜💜

Mỗi một công hắc hoá đều cần phải một thụ ấm áp như thế nè nè thì truyện nó mới viên mãn 😌😌😌

Truyện ngắn, nhưng mà rất hay. Văn phong của tác giả tràn ngập thơ văn và lãng mạn, nội dung truyện nhẹ nhàng nhưng dưới ngòi bút của tác giả, cùng với chứng bệnh của thụ khiến cho nó mơ hồ, ma huyễn lên, như đang sống trong thế giới ảo lẫn lộn với hiện thực.

Trích đoạn cuối:

“Ta......” Lâm Úy nói, “Ta có bệnh.”
Thành Dữ sửng sốt, ở Lâm Úy trước mặt ngồi xổm xuống. Lâm Úy ngữ tốc bay nhanh, phảng phất không chạy nhanh đem nói cho hết lời liền sẽ đánh mất nói ra dũng khí.
“Thông cảm chứng. Chính là...... Ta có thể nghe thấy hình ảnh, thấy thanh âm, sở hữu cảm giác đều là hỗn loạn, cho nên ta sẽ thường xuyên phát ngốc, không có biện pháp tập trung lực chú ý.”
Lâm Úy một hơi nói chuyện, ngẩng đầu cẩn thận mà lưu ý Thành Dữ biểu tình.
Thành Dữ không nói lời nào, chỉ là duỗi tay đỡ lấy Lâm Úy cổ, nghiêng mặt ở trên môi hắn chạm vào một chút.
“Như vậy, là cái gì cảm giác?” Hắn hỏi.
Là cái gì cảm giác, quá nhanh, hắn cũng chưa tới kịp có cảm giác.
Thành Dữ lại chạm vào một chút, lần này, vươn đầu lưỡi, ở hắn môi phùng gian đảo qua mà qua.
“Như vậy đâu?”
Lâm Úy tim đập gia tốc, trong đầu có ngàn vạn loại cảm giác hiện lên, có thanh âm có hình ảnh có hương vị, hết thảy đều gào thét mà qua lúc sau, để lại một thanh âm, nhẹ nhàng, “Ba” một tiếng, nhu hòa lại tiểu tâm.
Hắn lẩm bẩm nói: “Là một thanh âm.”

Thành Dữ đứng lên, lại hướng hắn vươn tay: “Đi thôi.”
Lần này, Lâm Úy cầm hắn tay, thuận thế đứng lên, hơi hơi nhón chân, đem miệng mình in lại đi. Càng rõ ràng, thật là mềm nhẹ “Ba” một tiếng.
Thành Dữ ôm lấy hắn eo, hôn hắn, giống chưa bao giờ hôn qua giống nhau.
Cái này, hắn nghe rõ.
Là mùa xuân đệ nhất đóa hoa khai thanh âm.

 

 

Ghét thụ cực kì cảm thấy thụ lúc lương thiện rồi cảm thấy công ác nữa hazz ,thụ hơi kiểu vô duyên 

Bàn tay vàng của thụ siêu to luôn mấy ngày tu luyện cái lên tứ cấp trận pháp trong khi công vất vả

Tình cảm ko xuất hiện nhiều lắm kiểu hơi cứng thụ suốt ngày kéo chân công 

Mk mới đọc bộ này hơn 100 chap mà thụ ghi ghờ công lợi dụng 😒😒😒

Nhưng mk cảm thấy khá ok mk ko tk tính cách thụ

Thank you đã xem cầu truyện tu chân công lạnh lùng

😍😍😍😍😘😘😘😘

Đây là truyện sủng thụ, về sau tuyến tình cảm nhiều, đồng thời thụ cũng không bạch liên, thánh phụ. Cậu mới đọc 100 chương nhiều trong khi truyện hơn 300. Đây là bộ mà mình cảm thấy hay,  ừm dù sao tùy cảm nhận mỗi người. 

 4/5 Văn phong ổn. Nội dung cũng khá tốt. Mình thích cách tác giả từ từ tiết lộ lý do bệnh tâm lý của thụ, đan xen lồng ghép rất thú vị. Trong truyện công thụ cùng đóng phim đồng tính nên đạo diễn không cho yêu đương vì sợ ảnh hưởng tâm lý nhân vật, thành ra hai anh cứ củi khô lửa bốc là phải dập liền, không thể tỏ tình dù đã ngờ ngợ người kia thích mình :)))) Khuyết điểm là có nhiều chỗ có vẻ tác giả quên không viết tiếp, như là sao ba công lại cho tiền mẹ công để để không đến làm phiền mình, rồi hà cớ gì cứ phải bắt công quay lại công ty trong khi đã có con với vợ mới rồi (công học kiến trúc còn mẹ công là nghệ sĩ múa ba lê nên cũng không có gì để lợi dụng ở đây cả 🤔 ) rồi hết truyện rồi mà phim công với thụ đóng vẫn chưa ra rạp, chưa biết có thưởng gì không. Tác giả bỏ qua quá trình tìm hiểu làm quen của công thụ mà nhảy vào lúc cả hai đều đã có tình cảm với nhau rồi nên tuyến tình cảm hơi nhanh nhưng mình thấy cũng ổn vì nó không bị dài dòng lằng nhằng như những truyện khác. Cách tác giả viết bộ phim công thụ đóng rất nghệ thuật, có những biểu tượng rất ý nghĩa. Hi vọng là hai nhân vật trong phim sẽ gặp lại nhau và sống hạnh phúc :(((

Tác giả hành văn khá hay, nhưng lại có nội dung truyện theo mình là “lời biện hộ hoa mỹ cho hành vi ngoại tình của đôi dượng cháu”.

Bỏ qua yếu tố loạn luân, điều khiến mình không hiểu nổi sao tác giả có thể tẩy trắng nhân vật chính của truyện đến vậy. Công có tính gia trưởng, tác giả miêu tả là trầm tĩnh mang khí thế quân nhân lỗi lạc tưởng chín chắn lắm nhưng khi thấy thụ trẻ trung xinh đẹp thì lại nảy sinh ý nghĩ sẽ gạ thụ làm người yêu người tình của mình, trong khi còn đang giữ mối quan hệ vợ chồng với người cô.

Thụ miêu tả tưởng sẽ dễ thương, kính trọng yêu thương người thân nhưng nhũng gì mình thấy chỉ có sự ích kỷ bị che lấp bởi mấy lời văn vẻ của tác giả, càng về sau càng thấy buồn cười với cậu chàng ? Khi nghĩ về người cô của mình thì thụ tỏ vẻ bực tức khó chịu ???

Người cô mãi mình vẫn thấy không làm gì sai cả, cô có thể lầm lỡ khi còn trẻ, phá thai rồi mới cưới công bây giờ nhưng kể từ đó cô không dây dưa hay kiếm chuyện gì khiến mọi người phải xấu hổ mà ?.....

 Truyện đọc theo mình như mấy lời bao biện của tiểu tam, mời thụ vào group “góc khuất người thứ 3” trên fb nha :)))))))

Truyện này với truyện Tỷ phu sủng là 2 truyện duy nhất của Công Tử Ca mình ko dám rớ vào, chỉ sợ tam quan bất chính =)) 1 truyện thì dượng x cháu, 1 truyện thì em vợ x anh rể, toàn phát sinh mối quan hệ khi công vẫn chưa ly hôn =))

@dufengyu: mình đọc mà mình nghĩ có khi nào tác giả hồi trước hay hiện tại là tuesday hay sao mà viết bộ này kì công dữ thế không biết :)))))) tẩy trắng cho tiểu tam như bông sen trắng vậy huhu 

@quyen-nguyen196: Tiểu tam đã muốn chửi, đây còn làm tiểu tam đối với người thân ruột thịt, người đối tốt với mình, tam quan chán thật sự.

Đề cử

Thấy tên truyện ta đã nghĩ có phải nam9 đắc tội người nhiều quá nên chết rồi vẫn không được yên bình biến thành quỷ hồn nhìn người dẫm đạp, nhảy múa trên mộ :)))

 Công là chiến thần thời chiến quốc, thụ là hoàng tử. Vì si mê sắc đẹp của công mà thụ lập chí theo đuổi công. Công có chứng mặt manh phân biệt người khác bằng thanh âm nên mấy lần bắt được thụ rình mò tường nhà mình lại tưởng cô nương nhà nào (thụ bọc áo choàng đỏ+ không lên tiếng chào hỏi). Đến sau lại công bị phái đi tấn công các nước khác thụ xin lệnh đi theo, hai người dần dần có cảm tình rồi đến với nhau. Thụ lên xưng đế k được bao lâu thì bị hạ độc, biết mình không sống được bao lâu nên xây cho công một tòa mộ, tìm cách để công ngủ say nhiều năm (thụ từng được một vị quốc sư coi trọng dạy về huyền học).

Ba ngàn năm sau trên mộ công được xây thành sân vận động, thụ trở thành ca sĩ có buổi biểu diễn (nguồn gốc của tên truyện là đây). Công được đánh thức bởi tiếng ca của thụ từ đây bắt đầu con đường học tập kiến thức hiện đại, truy tinh>ngậm thụ về nhà.

Truyện ngọt ngào, nhiều đoạn hài hước, công bề ngoài lạnh lùng, cấm dục hệ, IQ cao  nhưng thực chất dấm kính đại, miệng thèm, biết làm nũng. Thụ cũng rất dễ thương, IQ cao, EQ cũng cao.

Thanks nàng, có vẻ hay, để đọc thử :v

Xin đánh giá tr mấy điêMr hả bạn. Nghe bạn kể + tên truyện mà buồn cười

Truyện thiệt tình đọc hơi chán, tác giả khá lan man làm nổi bật nhân vật phụ hơn nvc, vả mặt không đủ sảng, hơi nhạt, kết truyện thì rất là qua loa

Tính cách công thụ tàm tạm, còn hệ thống trưng chơi k tác dụng gì hết

Tóm lại truyện tàm tạm vài tg đầu còn hứng về sau tụt hết cảm xúc càng đọc càng thấy không động lực đọc tiếp

visibility13.7K star53 15

add
add