Bạn vừa đọc xong một truyện cực hay muốn giới thiệu cho nhiều người cùng đọc, hoặc vừa bỏ một mớ thời gian oan uổng ra đọc một truyện cực dở, muốn cảnh báo mọi người đừng nhảy hố.... Mời bạn viết cảm nhận, đánh giá, spoil, trích đoạn vào đây để mọi người có thêm sự tham khảo khi chọn truyện đọc.
add

visibility star

Truyện hay, đề cử.

Công biến thái, thụ cũng biến thái không kém, thích công lược tình địch của người mình phải công lược.

Ai thích kiểu công lược tình địch có thể xem thêm bộ "Xử lý vạn nhân mê một trăm loại phương pháp".

Thụ bên đó không có hệ thống trợ giúp, độc thân độc mã, tự biên tự diễn công lược đối thủ, vượt qua vô vạn khó khăn để thành kẻ thắng.

Rất hay, đề cử cả hai truyện cho ai thích xem xuyên nhanh, ngược công.

 

Đề cử nhiệt liệt

Truyện hay. Cốt truyện lôi cuốn hấp dẫn từ chương đầu đến chương cuối đều giữ vững phong độ. Đọc mà cười đau cả bụng vì độ nhây và lầy của "Harry Potter" phiên bản dơi đen. Tuyến tình cảm tự nhiên và được tác giả miêu tả chắc tay. Còn về nhân vật thì theo mình nghĩ là cũng không OOC gì cả. Cả 2 giáo sư đều đúng chất và giữ được đặc điểm của mình. Các nhân vật phụ rất đáng yêu. Đặc biệt là tác giả không quá thiên vị hay cố tình quá "đì" một ai cả. Độ dài truyện cũng xem như là vừa phải, không quá ngắn cũng không quá dài, đủ để thỏa mãn mình.
Chấm điểm: 9/10
Bonus: Riêng mình nghĩ thì đây là bộ HP thuộc dạng trọng sinh mà mình thấy hay và toàn diện về mọi mặt nhất.

 

Một buổi chiều sau cơn mưa rào, gió râm ran mát, nào mùi mưa mùi cỏ lá... nhâm nhi ly trà đá cùng bánh bông lan. Cảm giác đó !!!!! Cảm giác đó !!! Chính là truyện này. ( cái tên chả liên quan cmn gì ).

Nhà thụ ở vùng quê, mà mở cửa sẽ kết nối với nhà công ở thành thị. Từ đó Ốc đồng nam nhân lặng lẽ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa,... cho Ốc chủ nhân. ( có mỹ thực, trồng cây,..)

Toàn văn không dành cho bạn nào thích thăng trầm mặn mà ( vì sẽ rất nhạt nhẽo không có kịch tính). Đã kêu là đọc vào ngày mưa nhẹ nhàng yên bình mà🐦☕🍃🌳🌈

Đề cử 8/10. 

Truyện  môtíp khá quen thuộc về sư đồ luyến, có tương ái tương sát, cp phụ rất thảm, thậm chí mình dành nhiều nước mắt cho cp này. 

Thụ trước khi xuyên sách là tác giả bộ truyện, hơn nữa bộ truyện vẫn chưa có kết thúc, lần 1 xuyên sách xuyên thành sư phụ công- 1 cái mua nước tương nhân vật- mang bàn tay vàng lãnh khốc diễm, ít nói, diện than bề ngoài , thân phận cao quý nhưng nội tâm đa dạng phong phú, thích đồ ngọt, bị công thọc 1 đao mất mạng ở trận chiến tiên ma, lần 2 xuyên lại vẫn là nhân vật ấy, tuy nhiên khác biệt là mang thêm 1 cái hệ thống với 1 đống nhiệm vụ tích icon, bắt đầu lại, tiếp tục thu công làm đệ tử sau đó mọi nơi bảo vệ, dọn đường giúp công trở thành ma tôn với hi vọng lần này k bị thọc chết. không như lần đầu không nhận ra tình cảm của mình, mà lần này công thay đổi. Sau khi nhận ra tình yêu với thụ, công bắt đầu ức chế không được dục vọng muốn chiếm hữu. Sau đó thụ nhận ra cốt truyện vốn dĩ không còn, tất cả mọi người đều chân thật tồn tại, có máu thịt có tình cảm, sẽ sinh sẽ tử, thụ cũng nhận ra tình cảm đối với công, thuận lý thành văn 2 người bên nhau.

Lại nói đến nhân vật phụ, mỗi người một vẻ nhưng đều rất quan tâm tiểu sư đệ(thụ) nhà mình, bọn họ gắn bó từ niên thiếu, đi trộm linh thực, uống rượu, tổ chức hội kín :))), cuối truyện họ đều tìm được nửa kia của riêng mình, sống 1 đời  hạnh phúc, cp Phong Nhan nhất thảm, mình đọc đoạn ý cũng thương tiếc thật nhiều nhưng may có ngoại truyện bù đắp, có lẽ 2 người họ sẽ bắt đầu lại cuộc đời mới.

Truyện cũng được, đọc giải trí cho các hủ nghỉ dịch đến mốc meo cũng là 1 lựa chọn.

Đề cử

Truyện hay thì có hay nhưng không thích cái kết lẫn công trong truyện.

Không phải công không đáng làm công, mà là công này không xứng với thụ.

Hoàn toàn không xứng, cho dù ổng có hoàn lương cũng không xứng. Thế nên m sẽ để thụ là nv9 mà không phải thụ của công nha.

Viết, để nhắc để cho các bạn sắp dẫm phải.

Bên dưới sẽ tiết lộ nội dung truyên, cẩn thận khi xem.

Nv9 là tiên, nhưng vì con út của thiên đế mà bị thiên đế đài tội, đẩy vào vòng luân hồi không ngừng luân chuyển, một kiếp của em không phải 1 mà là rất nhiều lần.

Nếu xét theo dạng xuyên nhanh, thì 1 kiếp của nv9 chính là 1 thế giới, và thế giới đó sẽ mãi mãi lưu chuyển đến khi nó chán mới cho e sang thế giới khác. 

Còn trong truyện thì đó là mộng cảnh. Mộng cảnh của hai vị tiên. Một chịu tội, một lịch kiếp phân thành công thụ để thử tình kiếp.

Nv9 trong mỗi mộng cảnh đều là pháo hôi, pháo hôi của cặp công thụ chính trong mộng cảnh đó, gián tiếp lẫn trực tiếp giết chết nv9.

Ngược nv9 cực kỳ, cực kỳ thê thảm. Bị cặp công thụ chính lợi dụng không một chút thương xót. 

Thế nên khi được sư phụ trợ giúp lưu lại ký ức để phá cảnh.

Nv9 không chút nào thương tiếc, lợi dụng những gì có thể để phá cảnh, khiến thụ trong thế giới đó yêu và tình nguyện chết trong tay nv9. Vì truyện có cặp 1v1, thế nên đó chính là công mà tác giả định cho nv9.

Nv9 trở thành người mà em cực kỳ căm ghét, em hận nên quyết tâm phải phá cảnh trở về, trả thù.

Và nv9 đã làm được, cho dù nhiều lần tưởng chừng như thất bại khiến em phải đầu hàng. Nhưng vì sư phụ, em đã vượt qua và trở về thiên giới, giết chết kẻ đã đem em ra làm trò cười.

Còn công, vị tiên lịch kiếp đã phân thân làm nhân vật công thụ trong chính mộng cảnh của mình.

Bất kể hình thái gì, gã đều ngược nv9 tơi bờ hoa lá. Nếu không nhờ nv9 quay ngược về mộng cảnh khiến gã yêu và tình nguyện chết, thì gã vẫn tiếp tục lợi dụng và ngược em nó không chút lưu tình.

Người như vậy thật sự chẳng đáng được tha thứ và trở thành công của nv9.

Thiên đế, con út của thiên đế nếu có tội mười, thì vị tiên quân công này cũng có chín phần tội.

Gã là người trực tiếp gây ra những cái chết đau thương cho nv9.

Mình không thích truyện vô cặp. Nhưng nếu là truyện này thì mình tình nguyện nv9 độc lai độc vãng.

Nv9 rất cường, cường hơn nhiều bạn làm nhiệm vụ xuyên nhanh có hệ thống trợ giúp. Em chỉ có một mình trong thế giới đó, tự thân suy đoán, tự thân biên tập, diễn để phá cảnh.

Mỗi mộng cảnh, mỗi thế giới nv9 trải qua đều rất hay, rất đáng xem.

Chỉ ghét công thôi. Nhưng nhờ công, nv9 mới giết được thiên đế, nếu không có công với phép lực của nv9 thì thật khó giết được ổng. Có lẻ đây là mục đích của tác giả khi tạo cặp.

P/s: Truyện hay, đáng xem, đề cử.

 

 

 

Bộ này là từ hồi mình bắt đầu biết tới xuyên thư tu chân sư đồ niên hạ là mình đã biết nó rồi, sau này con bạn nó lại chụp cái văn án cho xem tại tui bảo bảo thèm sư đồ niên hạ, tui không nhớ đã đọc chưa nên mò vô coi thử.

Đậu mé.

Lôi:)

Phản đối đọc:)

Lết tới chương ba mươi hơn bị lôi đánh đầy đầu, và nhớ ra hồi đó từng đọc rồi:)) và cũng chả nhiều hơn lần này bao nhiêu chương. Pà mịa, lôi vãi hàng. Đọc hệ thống tự cứu nó đáng yêu bao nhiêu cái này làm tui tức tức đành đạch bấy nhiêu. Đã muốn thụ cứu vớt công thì cho công trọng sinh làm cái giống đách gì:)))

Dẹp. Phí thời gian đọc vl.

 

ĐỀ CỬ!!! 

truyện rất hay ít nhất là hợp khẩu vị của mình, khá lâu rồi mới đọc được bộ khoái xuyên hợp tâm ý thế này

Ưu: truyện xây dựng rất tỉ mỉ khá chi tiết từng thế giới, kỹ năng rất có sáng tạo thú vị, nvc điển hình đại lão đi đến đâu cũng là đai lão, rất ít dùng hệ thống nvc tự cố gắng là chủ, tác giả khá am hiểu từng tài nghệ nvc nên lúc miêu tả thấy khá có sức thuyết phục (tuy không biết đúng không ) nhưng ít nhất không thấy hời hợt, qua loa, nhiệm vụ từng thế giới khá đa dạng thú vị nên không gây chán, truyện chặt chẽ mạch lạc nhiều đoạn rất có tình thú không chỉ trong mối quan hệ công thụ mà còn trong sinh hoạt hằng ngày.

       + công thụ thật sự rất rất hợp í mình, đều song khiết nên yên tâm lọt hố, yêu nghiệt ẩn hình xà tinh bệnh phản xã hội nhân cách (nhưng có điểm mấu chốt) thụ x băng sơn lãnh khốc ma vương (đối ngoại), tiểu khả ái, tiểu điềm điềm, ái đỏ mặt, dính nhân, dấm tinh (đối thụ ) công. Thụ thuộc tính khả đánh khả nãi đại lão, công thuộc nãi hình tiểu chó con khá mờ nhạt trong truyện nhưng chọc ta manh điểm nên  

Khuyết: truyện lúc đầu là tập trung kỹ năng thăng cấp nhưng lúc sau hơi trật đường ray chút nhưng vẫn khá thú vị nên cũng không coi đại khuyến điểm, tiến triển tình cảm rất rất chậm nhưng có tiểu ái muội, sau 100 chương đến 100 mấy chương hơi đề cao đất nước chút tuy trước có nhưng không nhiều như khúc này đều TG khác có phải nước mình đâu mà đề cao chi không biết, tác giả khá thiên vị dân quốc nên thế giới này khá nhiều, kỹ năng nhiều nhưng dùng cũng không nhiều.

Truyện rất hay, đề cử :3

Công thụ rất đáng yêu, toi thề lần đầu thấy 1 bạo quân mà vừa manh vừa biệt nữu vừa dễ đỏ mặt như anh, quả là sự sỉ nhục của giới bạo quân mà =))) Anh thích ăn đồ ngọt, đặt tên chó là A Manh, đặt tên ngựa ô là Tiểu Bạch :) Anh thích học mấy câu trong bản đồng thoại( mỗi lần nói là nổi da gà vì sến🐣), xử nam nên lần đầu tiên nhìn sách xxx đỏ cả mặt, cute gì đâu  Anh là bạo quân nhưng anh rất ghét chiến tranh, mỗi lần từ chiến trường về anh lại lên chùa cầu siêu cho những người đã chết í, tội lắm 

 

Thụ cũng giống công, có một quá khứ đáng thương, cả người là 1 bầu trời tâm cơ, vì miếng ăn mà phải chịu cảnh khuất nhục. Người đời gọi anh là công tử ôn nhu nhã nhặn nhưng không ai biết tính anh lãnh đạm, mặt không biến sắc mà giết người như ngóe. Hai anh này đặc biệt thích diễn kịch, đòe mòe về hiện đại 2 anh làm ảnh đế luôn cũng được í 

 

Thụ phải giấu việc mình có võ công trước 20 tuổi, nhưng công trước đó đã biết nên thụ phải nhận tử kiếp. Nhưng không, công gánh thay thụ, trong lần dịch bệnh lẽ ra thụ phải chết, cuối cùng công bị nhiễm, cả người mục nát như tử thi, anh lặng lẽ viết di chúc đưa thụ cả Tần quốc mà không hối tiếc rồi chờ chết. Cả 2 hi sinh qua lại cho nhau, thụ giữ viên Hoàn Hồn Đan quý giá vốn để dành cho mình nhưng lại đưa cho công khi anh bị trúng độc, công chấp nhận gánh cả tử kiếp thay thụ, cả 2 đều có sự ích kỷ của mình nhưng lại sẵn sàng từ bỏ để chứng minh cho đối phương thấy ta yêu hắn như thế nào. Bộ này tag điềm văn mà đọc từng câu chữ mà khóc, nói ngược cũng không ngược, có lẽ tình cảm họ dành cho nhau quá nhiều, nhiều đến đau lòng. 

Cách hành văn tác giả khá ổn, ngôn từ chau chuốt, không nghiêm túc cũng không ngốc bạch ngọt, rất tự nhiên mà không nhàm chán. Có mấy chi tiết nhỏ nhân vật qua đường đọc mà thương lắm, như Lâm thái y một đời sống không thẹn với tâm, khi chết bị người vu khống phỉ nhổ, hay như cặp thanh mai trúc mã từng hứa hẹn 1 đời, chỉ vì thời gian thay đổi mà chồng có thiếp, vợ gián tiếp giết chồng nhưng rồi lại tự vẫn đi theo... À còn 2 cp phụ nữa, thấy hơi khó chịu chút thôi nhưng không sao, cuối cùng vẫn HE, có điều chuẩn bị tam quan là được =)))) 

 

Đây là một cái nam thần cùng hắn trọng sinh trung phó chuyện xưa.

Ngay từ đầu là như thế này,

Nam thần: Nguyên lai ngươi như vậy yêu ta, ta đây liền cố mà làm làm ngươi yêu thích

Lại đến biến thành như vậy,

Nam thần: Đặc sao ngươi căn bản là không phải yêu ta, chỉ là sùng kính mà thôi, quăng ngã!

Đậu má ta đều đã ái thượng ngươi, ngươi sao lại có thể không yêu ta!

Sau lại chính là như vậy,

Nam thần (nguy hiểm híp mắt): Ngươi yêu ta sao?

Trung phó (bất đắc dĩ thở dài): Ái. . .

Nam thần (QAQ): Vì cái gì như vậy không khẳng định? !

Trung phó (=_=): Ái! !

Trọng sinh trước, mang theo nam thần thi thể bị địch nhân đuổi giết trời cao không đường, xuống đất không cửa.

Trọng sinh sau, bị nam thần sủy trong túi ngược lại đem địch nhân đuổi giết trời cao không đường, xuống đất không cửa!

Trọng sinh tu chân văn, CP trung phó thụ * nam thần công. Không phải trộm mộ, thần quái, cũng không phải tây huyễn văn QAQ

Như văn án trên, thụ trung khuyển vũ lực cũng đủ dùng, công sủng thụ, he

 

Trước khi  Đọc truyện này  là  tâm trạng bạn đang cảm thấy nhạt và cần thứ gì đó đổi mới ,sau khi đọc xong bạn  cảm giác bạn vừa ăn đc một viên kẹo đường khiến bạn cảm thấy ngọt .

Văn phong  nhẹ nhàng  tình cảm làm  t nghĩ đến  một ngôi nhà nhỏ ấm áp hạnh phúc 

 ĐỀ CỬ 

 

 

 

 

visibility13.7K star53 15

add
add