Bạn vừa đọc xong một truyện cực hay muốn giới thiệu cho nhiều người cùng đọc, hoặc vừa bỏ một mớ thời gian oan uổng ra đọc một truyện cực dở, muốn cảnh báo mọi người đừng nhảy hố.... Mời bạn viết cảm nhận, đánh giá, spoil, trích đoạn vào đây để mọi người có thêm sự tham khảo khi chọn truyện đọc.
add

visibility star

Nguồn review: tại đây

Tần Miễn là người hiện đại bình thường, tình cờ cứu một con chó đen thoát khỏi tay đám lưu manh nên được nó báo đáp bằng chiếc nhẫn ngọc thạch màu nâu đỏ - không gian. Vì nhiễm phim Zombie năm 2012 nên Tần Miễn dồn tiền mua đồ nhét vào không gian, dự phòng khi tận thế tới thì còn xoay sở được, nhưng tận thế chưa chờ được đã bị xuyên không tới cổ đại.

 
Lôi Thiết là con trong một gia đình làm nông, mẹ mất sớm, cha cưới phải người mẹ kế hung ác, suốt ngày đánh đập chửi bới hành hạ Lôi Thiết, một ngày kia Lôi Thiết chịu đựng hết nổi nên bỏ đi biệt xứ. Mãi đến năm rồi, Lôi Thiết mới trở về nhưng mang theo một vệt sẹo dài trên mặt. Vì ngoại hình dữ tợn nên không cô nương nào dám gả cho Lôi Thiết, mà mẹ kế cũng không có ý định bỏ tiền túi ra cưới vợ cho Lôi Thiết. Đúng lúc này, có một người thầy bói gieo quẻ và nói rằng: ngày đó tháng đó năm đó, đến khu rừng đó sẽ thấy một thiếu niên gầy teo, bằng mọi giá phải để Lôi Thiết lấy thiếu niên kia, thì gia đình, thôn làng, đất nước mới giữ được yên bình, bằng không mọi thứ sẽ chìm trong binh đao máu lửa.
 
Đúng như quẻ bói, quả thật ngày đó ở khu rừng đó có một thiếu niên té xĩu ngay bìa rừng, vì thế có không tin cũng phải tin. Nhưng thời đại này không có chuyện nam nam lấy nhau, cho nên bắt Lôi Thiết cưới nam tức phụ chẳng khác nào sỉ nhục y. Tuy nhiên cả thôn, cả làng, cả tộc, cả cha ruột của y đều nghe lời mẹ kế mà bắt ép y. Chết tâm với người cha này, Lôi Thiết đồng ý cưới nam tức phụ, xem như báo đáp ơn sinh thành của ông ta, sau này không còn dây dưa nữa.
 
Thiếu niên kia cũng không nơi để về, chỉ đành đồng ý ở lại làm nam tức phụ của Lôi Thiết. Lôi Thiết không có tình cảm gì nên không chạm vào cậu ta, chỉ xem cậu ta như em trai mình mà đối đãi. Thế nhưng, Lôi Thiết không ngờ rằng một ngày nào đó, tức phụ của mình lại thay đổi đến đáng sợ.
 
Tần Miễn xuyên qua, nhập vào thân xác thiếu niên kia. Từ cuộc sống ăn sung mặc sướng, ở nhà cao đi xe xịn, bỗng chốc trở thành một nam tức phụ nghèo khổ ăn không đủ no mặc không đủ ấm, còn thường xuyên bị mẹ chồng mắng chửi.
 
Không lẽ một người hiện đại như cậu, lại chịu thua trước số phận hay sao, chưa tính cậu còn có Bàn tay vàng - Nhẫn không gian, bên trong cơ hồ chứa đầy đủ đồ dùng thực phẩm cần thiết cho Mạt thế, dùng ở Cổ đại thì nhằm nhò gì.
 
Thế là Tần Miễn bắt đầu cải tạo cuộc sống Cổ đại của mình, từ quậy lớn chuyện để dọn ra ở riêng, sau đó kiếm tiền xây nhà sửa cửa, mua vườn tược đất đai, rồi mở cửa hàng buôn bán. Dĩ nhiên, mọi thứ không thể thành công nhanh như vậy được, trong đó không thiếu lần gia đình nhà chồng đến phá rối, đòi này đòi kia, nhưng dưới sức mạnh uy vũ của Lôi Thiết và sự xảo trá linh hoạt của Tần Miễn, binh đến đâu đánh đến đó.
 
Dần dần, dưới sự dịu dàng quan tâm của Lôi Thiết, Tần Miễn cũng xiêu lòng, hai người từ trên danh nghĩa đã trở thành vợ chồng thật sự. Sau 3 tháng kể từ ngày quan hệ đầu tiên, Tần Miễn bắt đầu nôn khan, mệt mỏi, nhưng thầy thuốc lại nói cậu không hề có chuyện gì. Cùng lúc đó, nụ hoa bí ẩn trong không gian của cậu lại tách ra làm hai búp, càng ngày càng lớn dần. Hai nụ hoa kia khi được Tần Miễn và Lôi Thiết vuốt ve thì rất ngoan ngoãn cọ cọ, làm bọn họ mặc danh mà thân thiết nói không thành lời. Khoảng chín tháng sau, một lần mẹ kế chặn đường Tần Miễn, bảo sẽ cưới vợ hai cho Lôi Thiết, Tần Miễn tức khí lên, ngất xĩu ra trên đất. Thì ra, kia là Tần Miễn động thai khí, hai bảo bảo hoa thấy nương của mình tức giận thì cũng tức giận theo, đòi chui ra đời. Hai búp hoa từ từ nở rộ, trên ấy có hai bảo bảo trắng nõn xinh đẹp nằm bên trong, Tần Miễn và Lôi Thiết vừa nhìn đã cảm thấy thân thiết như máu thịt, lại thêm bộ dạng của hai bảo bảo 50% giống Lôi Thiết 50% giống Tần Miễn, muốn nói là con của ai cũng rất khó.
 
Sau khi đấu đá chán chê ở thôn, thì bắt đầu đấu đá tới quan trường. Con trai út của bà mẹ kế đỗ được trạng nguyên, lên kinh thành làm quan, rước cả nhà đi theo. Bà mẹ kế kia trước khi đi còn hung hăng nhạo báng Tần Miễn một phen. Nhưng ai ngờ, chẳng mấy lâu sau chiến tranh nổ ra, lúc này Hoàng Thượng mới triệu hồi Phiêu Kỵ Tướng Quân trở về đánh giặc, lúc ấy mới vỡ òa ra, Lôi Thiết chính là Phiêu Kỵ Tướng Quân, người từng lập nên biết bao công trạng chinh chiến. Lúc trước, vì Hoàng Thượng ép Lôi Thiết cưới công chúa điêu ngoa đanh đá, vì chán ghét nên Lôi Thiết rạch mặt mình rồi từ quan về quê. Giờ xảy ra chiến tranh, Hoàng Thượng vì thiếu nhân tài nên triệu Lôi Thiết về kinh, còn phong cho nam tức phụ của Lôi Thiết là Cáo mệnh Nhất phẩm phu nhân.
 
Sau đó lại là một hồi đấu đá ở kinh thành đầy kịch tính và hấp dẫn.
 
~> Đào xem không ít bộ trong thể loại chủng điền rồi, nhưng đây là bộ chủng điền hay nhất mà Đào từng xem. Thế mà chẳng thấy ai review, spoil hay edit, có lẽ truyện của Liên Thành không được đón chào cho lắm.
 
Nói chung, cuộc sống của Tần Miễn từ không có gì, ra ở riêng với hai bàn tay trắng và một mái nhà tranh, Tần Miễn cùng Lôi Thiết xây dựng nên gia sản, cửa hàng, ruộng đất. Sau đó sinh hai bảo bảo dễ thương mũm mĩm. Nhưng chưa dừng lại ở đó, hai người còn tiến sân sang kinh thành, đấu đá ở đó thêm một thời gian mới hồi quê HE. Truyện có yếu tố tu chân nhẹ, vì hai bảo bảo được sinh ra là nhờ nó mà, không có yếu tố này sẽ không có hai bảo bảo được. Bất quá, chẳng hề ảnh hưởng quá nhiều đến nội dung truyện, không bị Tô đến ngán ngẩm đâu. Truyện khá dài, nên tình tiết thủng thẳng từ từ chứ không dồn dập quá nhiều làm người xem bội thực. Bạn nào có ý định tìm truyện chủng điền edit nên ưu tiên chọn bộ này nhé!
 

Sau này đọc mấy truyện chủng điền cũng không hay bằng truyện này 

Nguồn review: tại đây

Thụ là bộ đội đặc chủng, hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ, sau đó vinh quang xuyên qua. An thiếu gia là người thừa kế của một gia đình phú thương có tiếng trong vùng, nghe nói rất được cha mẹ yêu thương. Thế nhưng thụ xuyên qua, chưa được hưởng phúc một ngày, lại đối mặt với tình cảnh hết sức bi thảm: cha mẹ trên đường về quê thăm ông bà ngoại bị kiếp phỉ sát hại; bản thân nguyên chủ không biết trúng kế của ai, ốm nặng không qua khỏi; trong nhà còn một thân muội ích kỷ, một thân đệ mới vài tháng tuổi và hai di nương, hai thứ muội lòng đầy quỷ kế; bên ngoài thì phải đối mặt gia đình bác ruột đang hăm he chiếm đoạt gia sản. Trước tình cảnh nguy cơ bốn phía, thụ đành chống thân thể béo ú của An Tử Nhiên đi gánh vác An gia. Nghe nói trưởng bối nhà mình từng sắp đặt một hôn sự rất tốt cho muội muội, An thiếu gia bèn mang gia nhân lên kinh thành tìm đến Phó vương phủ bàn chuyện hôn nhân. Chỉ cần có thể gả muội muội cho Phó vương gia quyền khuynh triều dã, An thiếu gia có thể yên tâm vào chỗ dựa vững chắc, buông tay đối phó thù trong giặc ngoài, phát triển An gia.
Cứ tưởng rằng khó khăn lớn nhất là vương phủ không coi trọng An gia thấp cổ bé hỏng, không ngờ Phó gia cực kỳ giữ chữ tín, hôn sự dễ dàng thông qua. Bát tự đã thông, sính lễ đã nhận, An tiểu muội lại không nói một tiếng, lẳng lặng biến mất. An gia tìm kiếm khắp nơi cũng không thấy người, thứ nữ lại không thể gả vào vương phủ, cho nên An thiếu gia đành hy sinh thân mình…

Văn phong khá tốt, dù truyện rất dài nhưng vẫn giữ được sự lôi cuốn. Truyện có khá nhiều nhân vật, nhiều chi tiết, nhưng được sắp đặt khá tốt, hợp lý. Trạch đấu chỉ là phần đầu, về sau đa số là thương nghiệp, quốc phòng, một chút cung đấu. Điểm tốt là công thụ tính cách đều rất mạnh mẽ, thú vị, nhiều nhân vật phụ có cá tính và câu chuyện riêng hay ho. Tuy nhiên nhược điểm cũng khá rõ là cốt truyện quá dàn trải, tác giả khá tham khi ôm đồm quá nhiều. Mặc dù được xử lý ổn, không quá rối rắm, nhưng nhiều quá nên đọc cũng hơi mệt. Bên cạnh đó thì thụ quá toàn năng, từ kinh doanh, chính trị, vũ khí, chế tạo máy móc... cái gì cũng biết, cá nhân mình thấy điêu quá =)))), còn may là ẻm thuộc dạng ham tiền tư lợi, chứ mà hốt luôn thuộc tính thánh mẫu thì thua. Công cũng rất mạnh mẽ, rất phúc hắc, hơi vô lại, đáng tiếc đây là truyện chủ thụ nên đất diễn của thụ vẫn nhiều hơn. Tình cảm công thụ cũng không nhiều (so với độ dài của truyện).
Hợp với những bạn thích chủng điền (dạng xây dựng sự nghiệp), thích âm mưu quỷ kế xen lẫn chút phiêu lưu mạo hiểm.

 

Cám ơn review của bạn nha. Cho mình hỏi Công có sạch ko bạn?

@dichtienghoa: Ko phải review của mình (có trích nguòn đầy đủ đó), truyện này đọc lâu rồi ko nhớ nội dung  cho lắm (tình tiết nhiều quá TT.TT ), ad hãy đọc và cảm nhận đi

@meomeo: ;   ; chờ hôm nào có thời gian... gần đây bận qué

Khi chim và gấu trúc đang nói chuyện với nhau thì một chú mèo bước lại gần hỏi: "Công sạch là gì vậy hai bạn?" 

@lynx: là XX của nó chưa sử dụng lần nào :v

@dichtienghoa: theo mình nhớ thì cả 2 đứa nó sạch luôn thì phải :3 , tác giả doãn gia thường viết công thụ sạch ^^ 

Nguồn review: tại đây
 
Tên truyện: Sửu hoàng
Tác giả: Dịch Nhân Bắc

Cổ trang, cung đình tranh đấu, đế vương công thái giám thụ, cường cường, sửu công.

Những ngày đầu mình đọc đam mỹ được giới thiệu khá nhiều tác phẩm “kinh điển”, tiếc là sau khi đọc thì đa số mình đều drop hoặc có thích thì sau vài năm nhìn lại đã không còn thấy hay như xưa nữa. Có rất ít ngoại lệ, mà một trong số chúng là Sửu hoàng.

Một sủng phi sinh ra quái vật, một đứa trẻ vừa chào đời đã bị chán ghét. Thân là hoàng tử nhưng còn thua cả phận hèn kém nhất trong cung, bị bỏ đói đến ăn đất cát sâu bọ, bị bỏ quên đến cả người dơ bẩn. Hoàng Phủ Kiệt hẳn sẽ chết hoặc thật sự trở thành quái vật nếu không gặp một người cải biến cuộc đời hắn, dạy cho hắn rằng hắn là một con người. Một thái giám tên Trương Bình.

Tên thái giám nghèo rớt không quyền không thế cũng không có dã tâm ấy đã giúp Hoàng Phủ Kiệt từ tên hoàng tử thấp kém hạng bét bét nhất trong cung trở mình đứng dậy. Tên Sửu Tứ mà huynh đệ, cha mẹ khinh rẻ và chán ghét đường đường chính chính bước lên ngôi vua của Đại Á hoàng triều.

Sửu Hoàng trần trụi và thô ráp. Là cung nữ và thái giám thông gian, là một Hiền phi danh chẳng như người, là huynh đệ đấu đá giết nhau, là một vị vua hèn kém đến cả người mình yêu nhất cũng chẳng dám yêu. Giữa đám người mặt ngoài là người bên trong là thú ấy, nổi bật một Trương Bình thành thật, có lúc bỉ bựa, ngông nghênh và một Hoàng Phủ Kiệt thì vừa biến thái lại thích tạc mao giận dỗi. Cả hai giãy giụa, đấu tranh để sinh tồn nhưng vẫn không đánh mất bản chất con người, từ dưới hố sâu một đường thẳng đến ngai vàng.

Mình đọc truyện này chắc cũng gần chục lần rồi, review chẳng cần mở ra luôn bởi ấn tượng khắc quá sâu. Ai chưa đọc xin đừng bỏ qua tác phẩm này. Ngàn lần đề cử.

Edit: google là ra ngay

Ps: Hoàng đế trong này so với Hoàng đế trong Thái tử (Phong Lộng) chỉ đáng xách dép ==
 
 
 
 
 
 
 

Kiểu này p click báo cáo chứ b!

@ánh-nguyệt: Bộ này top 80 trên bảng phongvan yunqi mà nàng kêu chìm nghỉm trên biển xứ trung. Nội dung nhãn của bộ là mx ngọt sủng, nhất kiến chung tình , mỹ nam độc sủng , nên t/giả viết vậy đúng r. Chắc mốt ta phải dán nhãn quá , chứ cứ xem review spoil kiểu này chắc nghỉ đọc truyện sớm.

khá hay. Truyện nhẹ nhàng ngọt ngào, diễn biến nhanh nhưng hợp lý. Đọc để giải trí khá phù hợp. Có âm mưu nhưng k sâu chỉ là gia vị điểm nhấn cho truyện. 

Truyện thú nhân văn siêu sủng, công thụ đáng yêu vô cùng. Khuyến cao cho những bạn ghét thụ tiểu bạch.

Đánh giá: hay, rấy hay. Highly recommend.

Tag: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Song xử, Trọng sinh, Điền văn, Vườn trường.

Ai thích đọc thể loại trọng sinh với điền văn thì nên đọc bộ này. Ai mà tâm trạng không tốt cũng có thể đọc. Siêu ấm áp, siêu chữa khỏi.

Truyện dài, rất dài, nhưng hợp lý và đáng đọc.

Truyện giống như 1 bộ phim kể về cuộc đời của nữ chính, bắt đầu từ khi 6t khi mới trọng sinh. Từ lúc bước vào lớp 1, chuyện học hành, chuyện sinh hoạt hàng ngày, cách cư xử với gia đình, với họ hàng, với bạn bè, thầy cô...Rất tỉ mỉ, rất cụ thể nhưng cũng rất chân thực về cuộc sống của 1 cô bé con dần dần trưởng thành trong xã hội chuyển dần từ bao cấp sang hiện đại. Nữ chính trọng sinh nhưng không vạn năng, sự xuất sắc, việc được nhiều người yêu mến, tất cả đều là những nỗ lực từng ngày của nữ chính. Vẫn vất vả vì học hành chuẩn bị cho những kỳ thi ngay từ cấp 1, vẫn gặp phải những mâu thuẫn, cạnh tranh, tranh cãi nho nhỏ với anh chị em trong nhà, với bạn bè...y như những cô bé con khác. Điều duy nhất thay đổi ở nữ chính là thái độ sống tích cực hơn, đôi mắt bao dung, rộng mở hơn và trân trọng những gì mình đang có hơn. Tập trung vào nữ chính nhưng không quên những chuyển biến của những người xung quanh do "hiệu ứng bươm bướm" mà nữ chính mang lại. Truyện hay bởi nó rất thực nhưng xây dựng không khí truyện trong sáng, tích cực và nhẹ nhàng. Một quyển đáng để đọc.

Nguồn review

Bản edit của bạn Mộc Lan

 

bộ này có truyện dịch rồi mà nàng . Đọc cv chi cho khổ >''<

Ta hiểu tác giả là sợ tiểu ca băng cho nên không dám xuống tay. Cơ mà đù má ngươi có gan viết văn phiêu tiểu ca ngươi còn sợ cái gì a uy 😂😂😂 điển hình có sắc tâm không sắc đảm, sách =_=  tác giả kiểu muốn phiêu muốn đẩy ngã nhưng sợ viết băng tiểu ca ăn chửi nên không dám. Cuối cùng chơi kiểu dứ dứ (:зゞZ) làm cả cuốn truyện nội dung + tâm lí + tình cảm + logic rối tinh rối mù (←_←) Đặc biệt phần kết. Đọc kết cục quả thực muốn chửi má nó a orz viết đồng nhân thì nếu đủ chắc tay hãy lo lắng không băng kia gì, còn không đã băng là băng hẳn đi, băng triệt để băng hoàn toàn đọc còn dễ chịu. Đây cứ kiểu nửa vời đọc như hóc xương cá vậy -____- 

Trọng sinh chi sủng ngươi không đủ

Hán Việt: Trọng sinh chi sủng nhĩ bất cú

Tác giả: Tối Ái Miêu Miêu

Thể loại: Trọng sinh, ấm áp, cổ trang, cung đình, cung đấu, chủ công, ngọt ngào, sinh tử, 1×1, ôn nhu công x dịu ngoan thụ, HE viên mãn

Giới thiệu:

Anh công là hoàng đế, em thụ là 1 phi tần nho nhỏ của ảnh, vốn mang thể chất của “song nhi” (dạng nam tử nhưng có thể mang bầu), từ khi vào cung hầu như chả được anh đếm xỉa, bao năm chỉ biết âm thầm chịu mọi ức hiếp. Đến ngày anh tổ chức dạ tiệc, thích khách xông ra, trong lúc cả đám thị thiếp dẫm đạp lên nhau mà chạy, chỉ có em anh dũng lao tới đỡ 1 kiếm cho ảnh. Đương anh còn ngơ ngác đỡ lấy em không biết làm sao, em đã hộc máu chết vì trên kiếm có độc. (by Tuyết Lạc)

Cảm giác mất mác cứ như đã đánh mất điều quý giá, anh cho điều tra đến cùng, rốt cục phát giác 1 ổ rắn độc trong hậu cung. Xử lý hết tất cả, anh dù đã tận tay báo thù cho em nhưng vẫn không hết giằn vặt, có lẽ trong chốn tâm cung nhiều dã tâm đa tham vọng này, chỉ có em là người đối với anh thật lòng nhất, tiếc là đến khi nhận ra thì đã muộn mất rồi.

Quằn quại dày vò suốt mấy chục năm, anh trong 1 đêm hiếm hoi an giấc đột nhiên trọng sinh về thời còn trẻ, khi vẫn đang làm thái tử điện hạ. Anh vừa mừng vừa sợ, chuyện đầu tiên muốn làm đương nhiên là tìm em để sủng để bù đắp cả đời. Lúc này em mới 12 tuổi @@ cũng mới vừa bị gọi tiến cung làm thị tùng. Em thì vẫn chưa biết thái tử điện hạ bộ dáng ra sao, chỉ có anh là ngày ngày thậm thụt rình mò gần đó để ngó trộm ẻm, khiến bạn thái giám lẫn các ma ma nhìn mà muốn đổ mồ hôi trồi hắc tuyến =)))

Con đường từ phòng tạp vụ đến tẩm cung thái tử cứ như vậy được anh quét dọn sạch sẽ, trải thảm mềm mại chỉ chờ em bước qua. Em nháy mắt bay lên thành phượng hoàng, chưa kịp hiểu mô tê gì đã bị người ta đá lên giường hỉ chờ anh lâm hạnh. Cũng may anh sợ thương tổn em, thấy em còn nhỏ không dám làm liều, tạm thời dồn hết tình iu vào nâng niu cưng sủng.

Biết trước dã tâm của đám cung phi độc ác, anh âm thầm diệt trừ tất cả những kẻ nguy hại đến em và hài tử sau này, ai không biết lại cứ tưởng em hạ thủ, lời đồn em mưu cao kế độc liền trở thành truyền thuyết đáng sợ chốn thâm cung =))) Hoàng hậu (mẹ anh) thấy hậu cung anh hoang vu đến không được, khuyên anh nạp thêm mấy phi tần. Anh vâng vâng dạ dạ, về lại toàn chọn những cô hom hem ốm yếu bênh sắp chết =))) trước sau vẫn chỉ có mình em được độc quyền ảnh.

Sau triều đình có biến, loạn đảng xông vào định thích sát hoàng hậu, may có em xả thân hộ giá, cảm tình của hoàng hậu đối với ẻm thẳng tắp bay lên. Xử lý xong vấn đề mẹ chồng, anh bên này cũng chăm lo rất kỹ cho gia đình nhà ngoại, nói chung là cha mẹ huynh đệ của em đời này cứ tha hồ nhờ em mà hưởng phúc :”3

…………………………………………………………………………….

Truyện ngọt đến tận chân răng, em đúng là được cưng chiều đến không đủ, không chỉ tướng công mà cả họ nhà chồng đều sủng em lên giời lun

Nguồn review

visibility13.7K star53 15

add
add