Bạn vừa đọc xong một truyện cực hay muốn giới thiệu cho nhiều người cùng đọc, hoặc vừa bỏ một mớ thời gian oan uổng ra đọc một truyện cực dở, muốn cảnh báo mọi người đừng nhảy hố.... Mời bạn viết cảm nhận, đánh giá, spoil, trích đoạn vào đây để mọi người có thêm sự tham khảo khi chọn truyện đọc.
add

visibility star

Truyện khá ổn, hỗ sủng, cực kỳ thích thiết lập công thụ. Tác giả đã viết rõ thuộc tính ở đầu truyện rồi thì làm ơn đừng có cmt công như thụ, thụ như công, mình nhìn khó chịu kinh khủng (mà mình cũng chẳng hiểu sao các bạn lại cảm thấy vậy, công thụ chỉ là vị trí trên giường, tính cách thế nào có ảnh hưởng đâu...). Tình cảm hai bạn trẻ đáng yêu, công nhận ra mình thích thụ trước nhưng thụ cũng nhận ra khá nhanh sau đó. Thực ra mình đọc bộ này lâu rồi, nội dung không nhớ rõ lắm nhưng nhìn cmt khó chịu quá nên mới viết review.

Thực sự công thụ bộ này đáng yêu lắm đó, nhất là công, bạn nào không lôi thì hoan nghênh nhảy thử 

Truyện hay, ngọt sủng không ngược!

Bạn thụ Diệp Hòa Vi đáng yêu cực kỳ luôn, từ khi xuyên qua tới hiện đại bạn thụ bắt đầu có những cảm xúc của người bình thường, không còn máu lạnh vô tình như khi làm Ma Tôn ở thế giới Tu Chân nữa, nhưng mà bạn thụ lại không chịu thừa nhận, còn thích mạnh miệng, nói nôm na chính là, bạn thụ Diệp Hòa Vi thật biệt nữu, thật đáng yêu gì đâu á! 

Bạn công Thẩm Hàn Chu mới đầu tạo cho mình ấn tượng là một người chính trực, có một chút xíu ôn nhu, sau đó nữa thì Thẩm Hàn Chu bắt đầu lộ ra sự giảo hoạt cùng với da mặt dày vô sỉ của mình, nếu không thì làm sao truy vợ được :)))

Nói chung truyện hay, đọc giải trí được.

Sao xem nx của chế mị hoang mang quá , tại đọc ở giới thiệu truyện mị thấy công giết thụ mà, mị tưởng ngược nên k dám nhảy 

@thanh-tuyền82: À đoạn đó á hả, cũng không có ngược gì đâu, mới đầu thụ cũng có hận công, nhưng mà cuối cùng vẫn là bị sự "vô sỉ" của anh công đánh bại :))

Cô cứ yên tâm nhảy, bảo đảm không ngược ^^

Truyện về em gái (xuyên) của tác gia nổi tiếng Jane Austen - người sáng tác Lý trí và tình cảm, Kiêu Hãnh và Định Kiến, Trang Viên Mansfield.

Ưu điểm là tác giả nắm rõ và theo sát hoàn cảnh lịch sử, đa số nv trong truyện là các nv có thật, nổi tiếng trong lịch sử. Tác giả ko tùy ý thay đổi bọn họ nhân sinh chỉ vì có nữ 9 xuyên vào, tuy vậy đây cũng là nhược điểm khi tác giả hơi cố chấp giữ nguyên gần như toàn bộ ngày mất của các nv. Kiểu như bị ám ảnh "dòng chảy lịch sử ko thế thay đổi" ấy.

Đọc thưc sự thấy thú vị khi cảm nhận dk khá chính xác không khí nước Anh tk 18-19, suy nghĩ, mối quan tâm lo lắng cũng như quan điểm của họ về các nv nổi tiếng, hiểu rõ hơn về cuộc đời các tác gia, thi nhân, chính trị gia nổi tiếng trong sgk nước Anh. 

1 ưu điểm nữa là tác giả ko bị ám ảnh về TQ. 1 điều mình khá ghét khi đọc truyện TQ bối cảnh phương Tây là các tác giả TQ luôn cố nhấn mạnh p Tây tôn sùng đông phương thần bí để kiêu ngạo, 1 bên lại mô tả người p Tây khinh thường dân da vàng này nọ để lấy sự đồng tình của độc giả, thể hiện rõ sự tự kiêu lẫn tự ti của người TQ trước phương Tây. Truyện này ngược lại, viết rất công bằng, tả rõ sự thực là đa số người Anh thời đó ứ quan tâm TQ, họ thích đồ sứ, tơ lụa TQ nhưng ko quan tâm người TQ, văn hóa TQ là như thế nào. Người Anh ghét n Pháp nhưng lại tôn sùng văn hóa, thời trang Pháp, khinh thường n Mỹ gốc Anh nhưng lại thèm thuồng tiền tài của họ, không coi dân thuộc địa nô lệ là người nhưng lại có chút thương hại họ. Họ đâu thèm quan tâm người TQ, người Ấn, người da đen ... sống ra sao suy nghĩ thế nào a.

Rất hiếm ngôn tình có thể viết được chính xác các quan điểm mâu thuẫn nhau của người Anh tk18-19 như truyện này, các đồng nhân khác đa số cách cục khá nhỏ, chủ yếu tập trung tình tình yêu yêu chứ ít mô tả hoàn cảnh, biến đổi xã hội. Tác giả chắc chắn nghiên cứu rất nhiều về văn hóa, lịch sử, chính trị thời đại này.

Nhược điểm to lớn nhất của truyện là nửa cuối quá rối rắm lằng nhằng vào mqh tình cảm. Tư tưởng của nữ 9, ngay cả ở thời bây h thì nữ 9 cũng có chút quá tra và quá tiến bộ. Mâu thuẫn giữa tư tưởng nữ 9 vs hoàn cảnh nữ giới bị phụ thuộc hoàn toàn vào đàn ông + bản chất phong lưu của người làm nghệ thuật + quan hệ nam nữ trong xã hội quá hỗn loạn + nữ 9 quá có tiền, hiểu quá nhiều, nghĩ quá nhiều nên trở nên phá cách và quá lạc loài.  Nữ 9 dần giống các thi nhân, nghệ sỹ cùng thời: lạm giao, nổi loạn, tùy hứng ... truyện dần trở thành NP, đọc phiền + mệt mỏi. 

Thường thì h đọc tiểu thuyết mình thích đọc truyện hoặc sảng hoặc ngọt hoặc hài hoặc show EQ cao chứ khá lười đọc kiểu mâu thuẫn nội tâm lý tưởng như truyện này. Lúc mới đọc ngỡ là truyện sảng về 1 nữ 9 xuyên về tk 18 mang bàn tay vàng xây dựng sự nghiệp, cưới nam 9 sinh baby đi lên đỉnh cao nhân sinh, ai dè  

Ahuhu, lúc đầu khá thích Oliver, jai này mà vào truyện ngôn tình khác là tiêu chuẩn nam 9 perfect, sang truyện này thì cầm kịch bản nam phụ, vất vả khổ sở mún chết, lại bị đeo nón xanh ko biết bao lần 

Đọc xong mà quên cho reivew, khụ...quay lại reivew vì truyện hay, nên đọc.

-Thứ nhất truyện là thể lọai song khuyết, cái này chính  thích hợp các bạn thuộc đảng ưa sạch tòan thân tòan linh hồn. Thứ hai truyện ngọt ngào,  tình yêu công dành cho thụ cũng như tình yêu thụ dành cho công khiến bạn hài lòng ( người khác có lẽ thích hay không thích nhưng mình thuộc lọai đầu tiên ). Thứ ba tâm tâm niệm niệm không lẫn tạp chất một lòng một dạ dành cho nhau là điểm NHẤN của truyện, trong nơi u ám tối tâm ngươi là ánh sáng duy nhất mà hắn không muốn làm mờ đi, trong nơi sâu thẳm linh hồn ngươi là khắc sâu vào tâm niệm hắn. 

-Truyện khá hài

-Chương cuối đủ 18+ ( kéo rèm kéo triệt để ),  nhưng là cảnh hôn cùng cảnh hút máu đủ luận người sôi trào, kích thích. 

-Nhân vật thụ thực chất là người thông minh chỉ là nuôi nấng trong hòan cảnh khiến nó trở nên bé nhỏ, một khi phát hi không phải là không hi vọng. Trong nhà là thương gia đều đó có nghĩa ngươi không khả năng quá thiên chân,  người với người chỉ gian chỉ cần ngươi suy nghĩ là có thể hiểu rõ. Ân, thụ vô số tội, thuần khuyết hắc. Đối công khụ..khụ...ha ha... 

-Nhân vật chính công điểm mạnh trong điển hình nhân vật từ bóng tối cuối cùng bước ra ánh Thái Dương, rạng người mà không chói lóa cái lọai này. 

“Ca ca, ngươi thân thân ta.”

“Hy vọng thi đậu có Lục Thời trường học. Hy vọng về sau nhân sinh mỗi một ngày, đều sáng ngời. Hy vọng biến thành rất lợi hại người.”

Bàn học hạ, Lục Thời lại nắm Sở Dụ ngón tay, niết - xoa thưởng thức, trả lời, “Bởi vì mục tiêu, mộng tưởng, cùng với truy đuổi tương lai, đều đã ở ta bên người.”

 

Thích nữ 9, ích kỷ 1 chút nhưng sống đúng chuẩn bạch phú mỹ IQ EQ cao bonus bàn tay vàng mở ra phương thức.

Giả thiết về hệ thống trong truyện cũng hợp lý và an toàn. Thiện độ khó lấy, lại được dùng để chuyển thành mỹ phẩm để xài chứ ko phải ảnh hưởng trực tiếp lên mặt nên người ngoài khó nghi ngờ. Độ buff của hệ thống cũng vừa phải, nhan sắc nữ 9 phải mất 8 năm (12t-20t) mới từ bình phàm thành tiểu mỹ nữ (chủ yếu là tóc và da đẹp) chứ ko phải đột ngột bị buff lên thành đại mỹ nữ trong vài tháng nên ko ai nghi ngờ.

Nữ 9 tuy muốn lấy thiện độ nhưng EQ cao nên cũng biết phân loại người, ko phải kiểu vì thiện điểm mà mù quáng giúp đỡ bất kể tốt xấu. Dù mục đích nữ 9 làm việc tốt là để lấy thiện độ nhưng thực sự nữ 9 cũng trả giá tâm lực, là thật quan tâm mọi người, thật giúp người, 1 người biểu diễn giúp người khác vài lần thì ko hiếm, nhưng hàng ngày quan tâm từ việc nhỏ nhặt, từ những người bình thường nhất, giúp đỡ an ủi bất cứ ai xung quanh thì thực sự hiếm có. Mình cảm thấy nữ 9 dù ko phải bạch phú mỹ nhưng nếu tiếp tục sống như vậy chắc chắn cũng sẽ hạnh phúc.

Dàn nv phụ đa số EQ cũng cao, ko mô tả nhiều nhưng cơ bản các tiểu thư thượng lưu cũng toàn nhân tinh, gần như ko có kiểu "xuẩn tiểu thư" vì ghen ghét nữ 9 mà bị lợi dụng đi hắc nữ 9, làm pháo hôi linh tinh. Plastic tỷ muội tình có thể vì ghen ghét nhân khí mà chụp ảnh ko PS dìm nhau nhưng tuyệt đối ko vì thế mà nói xấu hãm hại nhau.

Truyện của Lâm Miên Miên luôn có 1 chút quen thuộc, nam nữ 9 IQ EQ cao, là kiểu người hiếm có khó tìm trong xã hội nhưng lại khiến người đọc đồng cảm vì những rắc rối, lo âu "rất đời" của họ hoàn toàn thực tế và có thể gặp được ở bất cứ ai, bất cứ cặp đôi nào. Đọc liên tục các truyện thì sẽ chán nhưng thỉnh thoảng đọc đổi khẩu vị thì rất ổn. Vừa đọc xong Austen tiểu thư thấy cực mệt mỏi vì mqh lằng nhằng giữa nữ 9 và các nam phụ, sang truyện này cảm giác như được chữa khỏi. Ngọt ngào vừa đủ, ko quá nhạt nhẽo cũng ko ngọt lị đến mức thấy sâu răng. 

Ý tưởng mới mẻ, khá là thú vị, chưa thấy main có dính dáng tới não tàn trang bức các loại. Nhưng mà nói thật là tác giả liếm liếm Tàu khựa nhiều quá =_= . . . Thế nên ko bảo đảm là tương lai truyện sẽ có hay ko xu hướng yy tự sướng Đại Háng phát triển đâu.

Còn nữa, tính cách nhân vật quá thản nhiên, này cũng ko có gì ko tốt. Chỉ hy vọng là sau này nếu có tình tiết cao trào gay cấn gì đấy, tác giả ko cần gắng ép nhân vật bảo trì cái tính cách này thôi, phập phồng lên xuống mới thú vị sao 😌

Ách . . . !!! Ta rút lại lời nói.

Truyện này quả thực là 1 cái hố mà, mới đc có mười mấy chương mà tác giả đã đem truyện viết loạn thất bát tao lên rồi. Cùng lúc gia nhập quá nhiều nguyên tố, cũng đào 1 đống hố, mà bản thân thì lại khống chế ko đc tình tiết, đem truyện viết nát nhừ. :<

Còn nữa, ta đoán ko sai mà, cái kiểu mà tác giả liên tục ko dứt liếm liếm ton hót Trung Hoa thì dễ khả năng biến yy não tàn văn lắm. Đấy, vừa thấy dính đến quốc gia khác là mạnh mẽ chụp mũ, hàng trí, đem thiên hạ đều coi làm phản diện. Mà đứng mũi chịu sào đương nhiên là ông bạn hàng xóm Nhật Bản rồi 😆😆😆

@kienboma: khổ thế nhỉ, Nhật Bản h khác rồi chứ có như phát xít xưa đâu mà cứ nhớ mãi nhỉ😅

@uyen-nguyen: Tại bên Trung từ xưa họ coi thường những nước nhỏ xung quanh, lúc nào cũng coi mình là thiên hạ trung tâm, bốn phía đều là man di hoang dã. Nhưng mà tới thế chiến 2 thì bị cái nước bé tí mà họ coi thường là Nhật Bản hung hăng dẫm đạp giày xéo dưới chân. Lúc đó thì chỉ có nhẫn nhục chịu đựng, giờ vươn cao rồi tất nhiên ko nuốt đc cục tức đó, phải quay lại tìm mặt mũi rồi 😏😏

Còn nguyên nhân khác là ban lãnh đạo bên Tàu họ muốn xây dựng 1 hình tượng phản diện giáo tài, lấy này để ngưng tụ trong nước đoàn kết, cùng chung kẻ thù, dời đi các mâu thuẫn trong quốc nội. Như vậy còn gì tốt hơn là cái đối thủ sẵn có là NB chứ, coi như vật tẫn kỳ dụng sao :))))

@kienboma: Oh ra vậy, thanks bạn thông não😅, tội anh hàng xóm Nhật Bản hen, lúc nào cũng bị nói😅.Mà cũng 1 phần do bên Trung chứ bộ, nhớ mang máng là lính Trung lúc đó nhiều người hơn ( Nhật Bản ít lính hơn ) nhưng ham sống sợ chết ( tại lúc đó Nhật Bản hăng máu quá mà ) bonus thêm là người đứng đầu vô dụng, nên mới để Nhật Bản thừa cơ, chứ nếu mà giỏi thì làm j Nhật Bản hoành hành như thế chứ, cũng có thể đuổi Nhật ra lãnh thổ, bó tay thiệt😌

P/s: Khúc cuối tui copy của bạn nào đó ko nhớ rõ nữa, lúc đó có nhớ mang máng coi bộ truyện khá hay nhưng lại  bôi nhọ nhiều nước quá( nhất là Nhật Bản) nên có 1 bạn nói thế đấy

@uyen-nguyen: tại vì cái triều đại nhà Thanh, người Mãn họ đánh gãy sống lưng người Hán rồi, mấy trăm năm tự coi mình như nô tài cho người Mãn Châu thì bảo sao chả ham sống sợ chết. Còn chưa kể đám người Mãn cũng chỉ là 1 đống tham hưởng vinh hoa phú quý, chiếm đc TQ 1 cái là sa đoạ ngay, bắt đầu vươn tay tham nhũng hối lộ rồi hít thuốc phiện các thứ ... 

Trc khi bị liên quân 8 nước xâu xé, cái nước Trung Hoa lúc đó đã phế đi rồi, sau bị biến nửa thuộc địa nửa phong kiến thì càng phế. Đến cái thời Dân quốc hơi khá khẩm lên 1 tí, có chút lòng yêu nước thì Nhật Bản lại đụng ngay họng súng, bảo sao mà ko nhớ kỹ cơ chứ :)))))

Truyện này hay, nên đề cử, nhưng hơi nhanh, thụ là cảnh sát nhé, 5 năm trước thụ gặp công xong bị quỷ dính thân xong lên giường với công rồi sinh ra Giang Giang từ đó thụ bất tử. Công làm việc dưới âm phủ, công truy thụ. Truyện khá ngọt , Giang Giang manh , thụ kiểu mặt lạnh, làm việc nghiêm túc.

Văn phong thì cũng đc, nhưng mà có 1 vấn đề. Đó là nội dung giữa các chương nhảy cách hơi nhiều, ko biết là do tác giả ko biết miêu tả 1 ít tình cảnh hay là do cố ý cắt bỏ chỉ nói trọng điểm. Nhưng mà đọc thi thoảng thấy hụt hẫng lắm, muốn xem đoạn cao trào mà tác giả cứ thế lược qua, ngay cả kết quả còn chẳng có đã tới phân cảnh khác rồi ☹️☹️

Còn 1 cái nữa là tác giả chú trọng phần giả thuyết tác chiến quá, đôi khi miêu tả còn kỹ càng hơn trong hiện thực. Mà truyện này thuộc thể loại làm ruộng chiến tranh lưu, cái giả thuyết tác chiến đó chỉ là để main rèm luyện sức chiến đấu vs kinh nghiệm thôi, hiện thực phát triển mới là mấu chốt chứ.

Cuối cùng 1 điều, main ko sớm thì muộn cũng sẽ quay về Địa Cầu, phát triển thế lực, chiếm cứ có lợi địa vị, đánh cuối cùng Boss ... cái này kết cục là tác giả chính mình kịch thấu trc, chạy trời ko khỏi nắng rồi. Nhưng mà theo ta thấy thì truyện này tác giả để main ở lại dị giới phát triển tranh bá thì hay hơn. Về Địa Cầu ta sợ tác giả ko chiếu cố tốt đc cho cả hai bên, viết viết cuối cùng đem quyển sách viết loạn lên thì thôi xong :> (chủ yếu là cách viết của tác giả ta thấy ko đáng tin cậy cho lắm, tuy hành văn ko vấn đề nhưng bố cục ta ko yên tâm tác giả :)))))))) )

Mọi thứ trong truyện đều tàm tạm. Văn phong nhạt. 

Công không khiết. 

Công là thiếu tướng, không phải hệ cấm dục, có tình nhân.

Chuyện tình cảm của mỗi người khác nhau nên thôi, mình không có vấn đề gì về kiểu sau khi lên giường liền yêu của công và thụ. 

Mấy chương đầu khá tốt, thiết lập thụ ok. 

Tuy nhiên sau đó văn phong nhạt nhẽo, nội dung cũng nhạt nhẽo.

Thụ trở nên ngốc nghếch, thiếu suy nghĩ. Thiết lập thụ là cô nhi, mong muốn con có đủ tình yêu thương của cha mẹ. Nhưng khi công có nguy hiểm thì xông vào chiến trường mà bỏ qua việc nếu cả hai cùng có chuyện thì ai chăm con ? 

Công thì tuỳ tiện. 

Quá trình yêu đương của thụ và công khiến bản thân mình còn thấy mệt mỏi thay. Cứ mập mờ, ngông nghênh.

Thật sự tác giả viết kịch tính kém, phần nội dung mình toàn lướt nhanh vì nhàm chán. Lướt đến phần tình cảm thì hồi đầu còn không nhận ra ai là công. Thế nào là lại viết con trai thụ giống hệt em trai công làm thụ cũng nhầm, mình cũng nhầm tưởng em trai công cp với thụ. 

Tác giả cố viết hài hước không thành, cố viết kịch tính máu me không thành. Tuy nhiên lại thành công đánh lừa mình về việc cp chính là ai, đánh lừa mình qua vài chương đầu rằng truyện ổn.

Định cho điểm mà nghĩ mãi ngoài mấy chương đầu ra thì lấy điểm ở đâu nên thôi.

 

Sao cỡ này cứ đạp boom quài dị trời?

Ta chỉ đọc vài chương thôi mà đã muốn xả cho đỡ ấm ức rồi.

Điểm mà ta cảm thấy khó chịu khi đọc là tình tiết quyên tinh của công và tính cách của công lẫn thụ. Thật sự mà nói thì cái lý do quyên tinh thật ba chấm và khi quyên xong rồi lại còn xách dép theo đòi chia con (wtf?). Tính cách công lẫn thụ có lẽ tác giả muốn miêu tả bá đạo công và muộn tao thụ. Cơ hồ tình huống và cách xử sự của công và thụ trong này cứ làm ta muốn đập đầu vào đậu hũ quách cho xong.

Mở đầu văn án ta cho rằng sẽ là ngọt văn, phấn hường bay tới tấp và đã chuẩn bị cả một ly cafe bên để nhâm nhi, nhưng mà chỉ trong vòng vài chương đầu, mặt ta đã sưng thành trư bảo bảo. Từ lý do thụ đi thụ tinh nhân tạo đến giả thuyết tình huống gia đình thụ đến việc công xách mặt lên đưa thụ vả (mặt nóng dán mông lạnh). Lý do thụ đi thụ tinh là không muốn bị gia đình ép hôn, sau đó tới ly do công quyên tinh là tinh trùng tại bệnh viện đang bị thiếu (???), rồi nếu coi như 2 lý do cắn răng chấp nhận đi, thì sau khi thụ thụ tinh được thông báo có khả năng sinh đôi thế là ông bác sĩ (bạn của công) liền nói với công (dm cái bệnh viện gì vại? chắc không dám lại luôn, tính bảo mật của khách hàng hoàn toàn éo có, dù công có là lão đại của bệnh viện nhưng một khi quyết định hiến tinh thì mọi chuyện sao éo có quyền can thiệt chứ?) sao đó công đi theo đòi chăm sóc cho thụ với điều kiện 1 trong 2 đứa con mang họ công (đọc tới đây ta nghỉ sao ảnh không đi timg người mang thai hộ đi!!!!), haha, sao đó là quá trình đeo đuổi thụ (???).

Sau một loạt "lôi" ta đã bị giật tỉnh và quyết định drop để khỏi hành tim. Dựa theo loạt lôi trên thì quá trình công thụ chắc cũng khiến ta mệt mỏi quá.

Nàn, muốn kiếm một truyện ngọt, hường, cường công-nhược thụ đọc để sủng sủng thụ mà cũng quá khó đi!!!

visibility13.7K star53 15

add
add