Bạn vừa đọc xong một truyện cực hay muốn giới thiệu cho nhiều người cùng đọc, hoặc vừa bỏ một mớ thời gian oan uổng ra đọc một truyện cực dở, muốn cảnh báo mọi người đừng nhảy hố.... Mời bạn viết cảm nhận, đánh giá, spoil, trích đoạn vào đây để mọi người có thêm sự tham khảo khi chọn truyện đọc.
add

visibility star

Sao cỡ này cứ đạp boom quài dị trời?

Ta chỉ đọc vài chương thôi mà đã muốn xả cho đỡ ấm ức rồi.

Điểm mà ta cảm thấy khó chịu khi đọc là tình tiết quyên tinh của công và tính cách của công lẫn thụ. Thật sự mà nói thì cái lý do quyên tinh thật ba chấm và khi quyên xong rồi lại còn xách dép theo đòi chia con (wtf?). Tính cách công lẫn thụ có lẽ tác giả muốn miêu tả bá đạo công và muộn tao thụ. Cơ hồ tình huống và cách xử sự của công và thụ trong này cứ làm ta muốn đập đầu vào đậu hũ quách cho xong.

Mở đầu văn án ta cho rằng sẽ là ngọt văn, phấn hường bay tới tấp và đã chuẩn bị cả một ly cafe bên để nhâm nhi, nhưng mà chỉ trong vòng vài chương đầu, mặt ta đã sưng thành trư bảo bảo. Từ lý do thụ đi thụ tinh nhân tạo đến giả thuyết tình huống gia đình thụ đến việc công xách mặt lên đưa thụ vả (mặt nóng dán mông lạnh). Lý do thụ đi thụ tinh là không muốn bị gia đình ép hôn, sau đó tới ly do công quyên tinh là tinh trùng tại bệnh viện đang bị thiếu (???), rồi nếu coi như 2 lý do cắn răng chấp nhận đi, thì sau khi thụ thụ tinh được thông báo có khả năng sinh đôi thế là ông bác sĩ (bạn của công) liền nói với công (dm cái bệnh viện gì vại? chắc không dám lại luôn, tính bảo mật của khách hàng hoàn toàn éo có, dù công có là lão đại của bệnh viện nhưng một khi quyết định hiến tinh thì mọi chuyện sao éo có quyền can thiệt chứ?) sao đó công đi theo đòi chăm sóc cho thụ với điều kiện 1 trong 2 đứa con mang họ công (đọc tới đây ta nghỉ sao ảnh không đi timg người mang thai hộ đi!!!!), haha, sao đó là quá trình đeo đuổi thụ (???).

Sau một loạt "lôi" ta đã bị giật tỉnh và quyết định drop để khỏi hành tim. Dựa theo loạt lôi trên thì quá trình công thụ chắc cũng khiến ta mệt mỏi quá.

Nàn, muốn kiếm một truyện ngọt, hường, cường công-nhược thụ đọc để sủng sủng thụ mà cũng quá khó đi!!!

Truyện đọc tàm tạm đi.

Nữ (hoặc nam) chính là vô giới tính, hiển nhiên không phải người nên đừng nói nhân tính gì ở đây. Đối với các thân chủ cũng chỉ đơn thuần giao dịch, ít cảm xúc, không đồng tình không phẫn nộ, có thể bình tĩnh nuốt hồn phách của họ cho dù họ đã thảm tuyệt nhân hoàn đến mức chỉ còn cái hồn phách tàn tạ làm giao dịch.

Truyện này nói thẳng luôn là ta không thích.

Thứ nhất, viết nhân tính quá ác. Ác đến mức đọc không vui nổi. Rất ít viết về cái thiện, những thứ nhân vật chính coi là đáng quý như thân tình lại hay bị lướt qua.

Thứ hai, báo thù không đến đúng chỗ. Có lẽ vì nhân vật chính không có đồng tình thương hại, nên một số chỗ, tuy là nhân tra bị xử rất thảm, nhưng không hiểu sao ta cảm giác vẫn không đích đáng, cứ có gì không sảng khoái như nghẹn tại cổ họng. Có lẽ một phần vì nhân vật chính trả thù quá dễ dàng, như là tuỳ tay mà làm ấy, hơn nữa phần lớn cũng chỉ là lấy bạo chế bạo, lấy thế đè người, không có thấy gì chính nghĩa nhân văn.

Thứ ba, một số thân chủ hết sức vô tội, cả đời chưa làm chuyện xấu đã bị hại thảm như vậy. Nói là vì họ có công đức nên mới có thể giao dịch với nhiệm vụ giả, nhưng kết cục tốt nhất của người có công đức chỉ là hồn phi phách tán để báo thù??? Hơn nữa, nếu có công đức, vì sao cuộc đời lại bị an bài thành như thế, ông trời không có mắt sao?

Có người review về nội dung bộ này rồi nên mình chỉ nói ngắn gọn về bộ này thôi:

Công sủng thụ, được cái thụ cũng thương công, tình cảm hai người không khúc chiết nhiều. Cơ mà mình thấy viết về giới giải trí hơi ảo, thụ nổi lên nhanh quá. Đọc giải trí được.

Mị cũng bỏ truyện sau 20 chương đầu. Thụ phất lên như diều gặp gió :v, ảo quá ảo. Ta nói chớ truyện ngọt sủng thì ngọt sủng thật, nhưng tô cũng phải có kỹ thuật. Không hiểu sao cái sự Tomsue của thụ nó cứ sao sao ấy, đọc chả có cảm giác sảng tí nào mà cứ giả giả. Đọc cứ thấy cải lương sao á .Nên dù 1 con thích ngọt sủng như ta cũng bỏ truyện sau vài chương.

@aoikyou: Công nhận, giới giải trí bộ này viết sao sao á... Phất lên thì nhanh nhưng sảng thì không sảng :v

Mới đọc hết hơn 400c. Cảm giác đã tìm được mối tình thứ hai . Nữ chủ soái nứt trời cao, dễ dàng khiến người khác quên mất giới tính của nữ chủ. Nữ chủ tam quan rất chính, thế giới trong lòng cũng rất rộng. Đa mưu túc trí, luôn tôn trọng nữ tính. Truyện chậm nhiệt, nữ chủ thăng cấp chậm. Một đường tranh bá thăng cấp thu tiểu đệ xây dựng thế lực. Các thiên tài khác cũng thăng cấp chậm, không phải mình nữ chủ. 

Tác giả hành văn tốt, xây dựng cách cục đại, không thua kém truyện nam tần. Nữ chủ đi đế vương chi đạo nên truyện không thuần tu tiên. Chứng đế đạo, cùng với các giới đánh hạ chính mình thế lực, không có mặt khác chư hầu thâm hậu gia tộc bối cảnh, nhưng là lớn nhất ngoại quải chính là chính mình. 

Ps: Truyện không thích hợp những người thích tu tiên nhẹ nhàng tình cảm. Đọc cảm thấy không thích có thể lặng lẽ đi ra. Ta không tiếp thu có người nói xấu người yêu ta nha .

Vậy mối tình đầu của nàng là gì.

@thao-le: mối tình đầu của ta là Thiếu Tư Mệnh trong Trọng sinh Tả Duy của Thương Lan, trong Tần thời minh nguyệt. 

Nghe qua đế vương chi đạo bên mạn mạn rồi giờ mới gặp. :3 mà hơi ngại vụ xây dựng thế lực, cảm thấy chậm chậm

 Truyện này thụ là Ôn Nhuận kiểu hiền lành, ngốc manh, công là Diệp Hàn Thanh thì lạnh lùng, bá đạo .  Thụ gặp công vào lúc chuẩn bị bỏ học vì nhà không có tiền, mẹ bị ốm, thụ học rất giỏi, thụ được công trao học bổng nên mới có thể có ngay hôm nay. Sau thụ đi tìm việc làm thì thấy công rồi kí hợp đồng làm minh tinh. Nhưng mà giờ thì công phải ngồi xe lăn , mẹ mất, em gái trở thành người thực vật , còn bị cha công đưa vào bệnh viện tâm thần một năm nữa. Nói chung tội công, bây giờ công kiểu lạnh lùn, tính tình táo bạo. Đây là truyện kiểu chữa trị văn, sau công vẫn có thể đứng lên đi được nhé, kết HE. Cốt truyện nhẹ nhàng, tác giả viết ổn, hợp để giải trí .

Nói sao nhờ, plot truyện khá thú vị, ABO nhưng thụ lại k phải ABO vì xuyên không, cứ cứ tgwr mò được một truyện yêu đương ngọt ngào hài hước đọc rồi nhưng nhưng không! Đấu trí đấu dũng bày mưu tính kế chiến tranh đoạt quyền đoạt lợi xoá chế độ quý tộc xây dựng chế độ dân chủ mới blah blah blah đủ kiểu, thương vong và mất mác, hiểu lầm và gỡ rối các kiểu, có thịt nữa nha mng😂

Tính ra thì đọc giữa chừng t lại hơi muốn drop, nhưng đọc đến kết còn sốc hơn nữa :))) tác giả quăng một hồi lôi🙂🙂🙂 lôi gì thì mng tự xem nếu muốn biết🙂, t sẽ không spoil đâu. Nhưng tuyệt đối là lôi, còn may là HE, thêm cỡ 10 phiên ngoại ngọt ngào xào xáo nữa nên cũng vui.

Bản thân t thấy đọc ổn thôi chứ cũng không đề cử. Truyện này thì có bạn đang edit, cũng cỡ phân nửa rồi, tên là đàn ông đích thực không giả gay thì phải.

 truyện sủng ngọt tu tiên dị giới xuyên sách, chữa khỏi hệ ấm áp. Nam chính là đại vai ác trong truyện - bạo quân của loài rồng bị kẻ gian hãm hại mà thương nặng nằm hôn mê bất tỉnh. Nữ chính xuyên vào vai phụ pháo hôi bị ép thay nữ chính đi xung hỉ, sau đó bị giết chết. Nữ chính xuyên vào sửa đổi lại hướng đi, quyết tâm ôm chặt đùi anh rồng nam phụ, cự tuyệt cốt truyện. 

Nam chính tính cách siêu đáng yêu >_< mặt ngoài lạnh lùng mà trong lòng đã ngượng chín rồi, nữ chính ôm ôm, sờ sờ tí anh đã thành rồng chín 🤣 về mặt tình cảm anh rồng siêu ngây thơ, không biết gì đâu, toàn làm theo bản năng thôi. Sau đc nữ chính dạy dỗ, câu thông ảnh mới dần hiểu ra. 

Quá khứ của nam chính siêu khổ, sinh ra là cô nhi, là dị tật rồng, bị đồng bọn phe rồng chèn ép đánh đập, ăn đủ khổ luôn khiến cho tính cách anh trở nên vặn vẹo đầy thù hận. Đứa nào hại anh là anh đập hết. Lúc nữ chính xuyên đến gặp anh, khi đó nam chính đang nằm hôn mê lẻ loi trong thiên điện không một ai chăm sóc. Nữ chính từ đấy bắt đầu công việc chăm sóc rồng thực vật như tắm rửa, đút cơm, kiếm tiền. Nam chính dù đang hôn mê nhưng thần thức vẫn còn thanh tỉnh giúp anh nhận biết được tình hình xung quanh. Thế nên khi anh nhìn thấy một cô gái - người được chọn trở thành phu nhân của mình, không chê bai vẻ ngoài xấu xí của anh, vẫn luôn ở bên không rời không bỏ chăm sóc anh từng ngày, giúp đỡ anh sớm khôi phục linh lực. Trái tim nam chính cũng dần mềm hoá bởi sự ấm áp của nữ chính. Và với nữ chính, thì nam chính tựa như bến đỗ sinh mệnh của cô, cho cô nương tựa lúc cô hoang mang lo sợ khi xuyên đến một thế giới kỳ lạ này.

Hai người đáng yêu lắm, có lúc ông nghĩ gà bà nghĩ vịt mà thương gì đâu, vừa thương vừa buồn cừoi. Hai đứa phải ma sát nhau một thơi gian mới get được ý của đối phương =)) 

Truyện đang ra, chưa có nhiều miêu tả về nam chính (thậm chí tới chương mình đang đọc là 101 rồi vẫn chưa có tuyến tình yêu lứa đôi, chưa thấy nói rõ ai là nam chính).

Thực ra mà nói truyện này có lẽ sẽ làm nhiều người (trong đó có mình) hơi khó chịu vì tác giả miêu tả quá dài dòng, bị độc giả Tấn Giang chê là quá "thủy", viết văn giải trí mà như sách phổ cập khoa học cuộc sống thời cổ đại, quá nửa nội dung truyện là phổ cập kiến thức, như thể copy kiến thức vào để tăng số lượng từ trong truyện ấy, thành ra khô khan, mình lướt qua những phần đó kha khá.

Cái níu chân mình lại là vì truyện về đời Hàn rất ít, cho dù có cũng đa phần là về Trần Kiều, Hàn Yên... Nữ chính nguyên sang như Trần Yên (nhân vật chính trong truyện này) gần như không có. Điểm nữa là tác giả có viết 1 bộ đồng nhân tổng mạn khá hợp khẩu vị, nên mình cố đọc truyện này xem sao (nỗi khổ văn hoang). Càng về sau thì tác giả viết càng lên, vẫn phổ cập lắm nhưng biết cân bằng hơn với việc khai triển tình tiết truyện.

Điểm sáng của truyện theo mình đánh giá là mối quan hệ tên gọi cậu - cháu, thực chất lại sâu đậm như tình cha - con giữa Hán Cảnh Đế Lưu Khải và Trần Yên. Thực sự tác giả miêu tả rất tốt, lúc ngọt ngào có thể làm mình cười tủm tỉm vì Cảnh Đế thân là đế vương đứng đầu thiên hạ, số phận đã định sẵn là kẻ cô gia quả nhân, thiên tính bạc tình, nhưng đối với người cháu/người con mà mình yêu thương lại chỉ là một người cậu/người cha bình thường như bao người khác. Sẽ vì được Trần Yên làm tặng gối dựa mà tỏ rõ vui mừng, đắc ý khoe ra; sẽ vì Trần Yên mà lo được lo mất, thân là thiên tử lại đi ghen ghét với một quân hầu bình phàm như Trần Ngọ chỉ vì Trần Ngọ mới là cha ruột trên huyết thống của Trần Yên; vì Trần Yên tính toán trước sau, thân mang bệnh nguy kịch, hôn mê tưởng chừng không qua nổi, mơ thấy Trần Yên lớn lên mà mình đã qua đời, không còn khả năng che chở cho nàng bèn đau giận bừng tỉnh, cho dù chỉ là hồi quang phản chiếu cũng chỉ lo an bày mọi sự cho nàng. Mà ngược lại, trong lòng Trần Yên không ai có thể vượt qua Cảnh Đế, nàng yêu ngài, kính ngài, quan tâm ngài bằng thứ tình cảm vô tư thuần hiếu của con cái dành cho người cha. Khi biết Cảnh Đế bệnh tình nguy cấp, một người luôn tích mệnh, thân thể bẩm sinh yếu ớt, thậm chí mỗi lần sốt là một lần dạo trước quỷ môn quan như Trần Yên lại bất chấp tất cả, đánh bạc thân thể chạy về, chỉ mong có thể nhìn thấy dung nhan người cậu - người cha duy nhất nàng thừa nhận và kính yêu trên cõi đời này.

Như đã nói ở trên, truyện vẫn đang ra, hy vọng tác giả tiếp tục tiến bộ~

Văn phong + nội dung tạm ổn. Đánh giá đọc giải trí thôi.

Biết là truyện nào cũng có bug nhưng bug nó to và cồng kềnh muốn bỏ qua cũng không được là đằng khác.

Tác giả miêu tả công chán toàn tập. Công truy thụ dựa hết vào vận may đầu thai nhà đế vương, ít dựa vào thực lực bản thân để truy thụ.

Mình cũng không rõ là công là thái tử sao có thể có nhiều thời gian để ý đến thụ như thế. 

Tác giả miêu tả nguyên chủ thân thể thụ trừ đẹp ra không được gì khác nhưng thật ra công mới chính là người trừ đẹp ra không còn gì khác.

Công là thái tử, chiến thần, nam thần ... nhưng tính cách trẻ con. Thấy thụ không để ý đến mình thì đập phá đồ đạc. Rảnh rỗi làm culi cho thụ. Chân chó.

Bạn nào thích công chân chó cứ nhảy.

5/10

Một cái hố to! Thận nhập!

Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, xuyên thư.

Tình trạng: đọc 9 chương, drop.

Đây là một quyển Mary Sue cũ khoác xuyên thư da, nội dung một chút không xứng với văn án.

Nữ chính trước mặc là tiểu thư của gia tộc cổ võ, thân thể yếu đuối nên chết sớm. Xuyên qua lúc còn nhỏ tuổi, có được tri thức tiền kiếp, có thể tu luyện võ thuật, có một tay hoạ đẳng cấp, có một nhan sắc khuynh thành mỹ diễm, bla bla... Đại khái là một cái rất ngưu bức giả thiết.

Sau đó đem viết nữ chính như một cái thiểu năng trí tuệ. (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻

Giả thiết trời cao như vậy mà bị đám vai ác quay mòng mòng, uy hiếp, đe doạ, còn chính mình thì có suy nghĩ thiên chân đến không tưởng, đọc mà nghẹn muốn chết!

Nữ chính là xuyên vào một cái pháo hôi, bạn gái cũ của nguyên nam chủ, sau lại lúc hắn khốn cùng nhất, ôm tiền cùng người khác bỏ đi, 7 năm sau gặp lại, tiến tới câu dẫn nguyên nam chủ, bị đám nịnh bợ nam chủ xử lý chết thảm.

Nữ chính biết mình xuyên thư đã là qua giai đoạn 7 năm sau, có nghĩa là sao? Là nữ chính đã xác thật từng tra quá nam chủ?? Emmma, nếu vậy, nhân phẩm của nữ chính có vấn đề nha...

Khuyên mn đừng đọc, sẽ bị rớt trị số thông minh.

visibility13.7K star53 15

add
add